Chương 5: v.
"Ami, em phải về thật hả? Cùng làm trực tiếp tốt hơn làm qua video call mà?" - Chị tiền bối khóa trên vỗ vai khi thấy em đeo balo ra khỏi lớp, bên cạnh là cả nhóm nghiên cứu khoa học.
Em cúi đầu chào mọi người, bày ra biểu cảm bất đắc dĩ - "Em xin lỗi..."
"Không sao, xin phép được anh trai thì đến với bọn anh nhé!"
Vẫn là tên tiền bối đó. Khéo léo tránh cái vỗ vai và làm lơ nụ cười của anh ta, em bước đi thật nhanh sau khi cúi chào theo đúng lễ nghĩa. Gì chứ dù hắn không cấm qua lại thì em cũng vốn chẳng ưa anh ta rồi. Nếu xét về ngoại hình, học thức và tính cách thì anh ta quả thật là mẫu bạn trai lí tưởng điển hình của các cô gái. Hơn nữa còn sở hữu nụ cười ngọt ngào với đôi mắt híp lại thành hình lưỡi liềm, đúng rồi giống anh Jimin, nhưng tuổi gì so với anh ấy?
Ngặt nỗi anh ta trong mắt em lại quá đỗi bình thường, em ghét cách anh ta tiếp cận em, tỏ ra mình là một tiền bối đầy ấm áp, ga lăng và luôn sẵn sàng che chở cho em. Biểu hiện gần đây của anh ta đủ để cho không chỉ trong khoa biết đối tượng nhắm đến chẳng ai khác ngoài em.
Ngồi quay lưng ra phía đường, nhìn tấm poster quảng cáo vitamin hình người nọ, em cười khẩy. Xin lỗi chứ còn chẳng bằng một góc hắn của em.
Không, hắn không phải của em
Nhìn hàng cây bên đường dần trở nên lấp lánh bởi ánh đèn neon đủ loại màu sắc của các cửa hiệu, em ghé đầu dựa vào cửa kính xe buýt. Hắn rất thích ngồi xe buýt sau một ngày làm việc vất vả, hắn nói cho dù có mệt đến cỡ nào, chỉ cần được ngồi xe buýt tất thảy đều sẽ tan biến hết. Nhạc từ tai nghe chuyển sang "Heartbeat", em lại nghĩ về hắn rồi.
Vốn định ghé siêu thị ở chân tòa nhà mua vài thứ để nấu nướng, nghĩ thế nào em lại rẽ vào cửa hàng tiện lợi, ngồi đó ăn mì hộp và uống coca. Bỗng ở đâu có chú cún con chạy đến, em đưa cho cây xúc xích liền ngoan ngoãn ngồi để em vuốt. Tình cờ tờ giấy tuyển dụng dán trên cửa rơi vào tầm mắt, em lại gần đọc, trong lòng nảy ra ý nghĩ.
"Em đi đâu bây giờ mới về?"
Cửa không khóa, em biết chắc là hắn đã về nhưng lại không ngờ hắn cứ thế ngồi ở phòng khách tối om. Bất quá thanh âm dọa người như thế không phải lần một lần hai.
"Ăn tối"- em lẳng lặng cất giày vào tủ, bước đến cạnh hắn, lôi laptop ra đặt trên bàn. - "Anh ăn gì chưa?"
"Chưa"- không nhanh không chậm, hắn đáp.
Em khẽ thở dài, đồng hồ đã điểm đúng giờ em phải onl để thảo luận nghiên cứu cùng nhóm. Đã không tham gia trực tiếp rồi còn chậm trễ quả thật là quá thất lễ với tiền bối. Nhưng em cũng không nỡ để hắn ôm bụng đói chờ đến khi em làm xong, khéo đến nửa đêm mất.
"Anh ăn tạm mì được không? À còn ít kim chi nữa"- em bật nguồn laptop, chạy nhanh vào bếp nói vọng ra.
Hắn thong thả bước theo sau, nhìn dáng vẻ tất bật của em khiến hắn bất giác mỉm cười. Vòng tay ôm lấy eo em, như một thói quen, hắn dựa đầu xuống vai và hít hương thơm xà phòng tắm còn thoang thoảng - "Có em".
Câu nói vừa thốt ra, lồng ngực em liền đánh trống, hai má bắt đầu nóng ran ửng đỏ. Dù ý tứ của hắn chẳng ẩn chứa gì ngoài độ vô sỉ, vào tai em vẫn biến thành nghĩa đen và ngọt ngào theo cách riêng em.
Bạn thấy sao?