Chương 7: Chap 7: White Rose
Sấy xong, Jeon Jungkook lấy đến một hộp sợ cứu, tay mò mẫm lấy ra một tuýt thuốc nho nhỏ. Hắn quăng thẳng lên giường rồi bảo:
"Dùng nó để chữa trị mấy vết thương đó đi!!"
Dứt lời, hắn quay đi. Bấy giờ, Ami mới nhìn hẳn xuống tuýt thuốc đó rồi cười khẩy:
"Thứ gì ông đụng vào, đều toàn những thứ dơ bẩn... Kinh tởm..."
Không thèm dùng đến nó, em quăng nó ra ngoài ban công, sau đó tự mình gắng sức lết cái thân xác ê ẩm xuống nhà... Phù... May thật!! Hắn đi rồi... Từ trong góc bếp, một người phụ nữ trung niên tiến đến bàn ăn, trên tay cầm một bát cháo nóng... Trong khi em còn cau mày vì sự xuất hiện kì lạ của bà ấy thì bà lại lên tiếng:
"Àh... Tiểu thư!! Tôi là Joy, là người giúp việc mới được ông chủ thuê làm ở đây để tiện việc chăm sóc cho người khi ông chủ đi vắng ạ... Tôi ở đây cũng được 2 ngày rồi nhưng chắc là tiểu thư hay ở ngoài nhiều nên không gặp tôi... Àh... Cháo của tiểu thư đây mà, là ông chủ dặn tôi làm đó ạ..."
"Khỏi đi!! Bác đem dẹp giúp cháu đi!! Cháu không muốn ăn cháo đâu..."- Ami lạnh lùng phủ nhận.
"Ấy trời ơi tiểu thư!!! Nếu ông chủ biết được người không ăn... Ông ấy sẽ rày tôi mất... Hay là tiểu thư gắng ăn một tí được không.!??"- Bà liền hoảng hốt cầu xin em, nhìn vẻ mặt đáng thương của bà ấy, em lại mỉm cười:
"Thôi... Bác cứ để ở đấy... Cháu sẽ ăn ngay..."- Em lễ phép trả lời.
Bản tính ham ăn nên vừa ngồi xuống mới đây đã ăn sạch rồi... Em khẽ lắc nhẹ đầu vì cái hương vị này, lâu lắm rồi em mới được ăn ngon thế này dù chỉ là một bát cháo bình thường nhưng chẳng hiểu sao, mùi vị của nó rất giống với những món ăn mà mẹ đã nấu...
Nghĩ đến đây, nước mắt em lại tuôn trào... Em lại nhớ mẹ rồi... Mỗi lần nhớ mẹ, em lại tủi thân cho số phận của mình... Em hận bản thân không thể làm gì trong lúc này... Vơ vét chút cháo cuối cùng trong bát, em ăn cả giọt nước mắt mặn chát, nấc lên từng tiếng... Bà Joy thấy vậy liền chạy đến với vẻ mặt lo lắng mà hỏi:
"Tiểu thư à... Tiểu thư sao vậy.!?? Để tôi đem cho người bát khác..."
Toang vội quay đi thì bị em ngăn lại, lau đi dòng lệ vương trên mi mắt, em mỉm cười...
"Bác à... Không cần đâu ạ... Cháu ăn no rồi..."
Dứt câu, em dần đi ra ngoài vườn trồng đầy những loại hoa với đa dạng màu sắc... Vì bản thân là người thích hoa và yêu hoa nên từ nhỏ, em đã luôn nằng nặc đòi mẹ cho em trồng hoa cho bằng được... Để chiều ý, ông Han đã dành ra một khoảng đất rộng sau nhà, tặng cho cô con gái bé nhỏ của mình... Giờ đây Ami em đã có thể thỏa thích thực hiện sở thích của mình...
Nhiều hoa là thế, nhưng đối với White Rose thì em đặc biệt yêu thích nó hơn... Ngồi ngay chiếc xích đu đong đưa theo từng cơn gió thoảng nhẹ, nhìn những đóa hoa mênh mông vô tận kia... Ánh mắt chợt dừng nơi giọt sương đang đọng trên phiến lá... Bất giác nghĩ một điều gì đó, em tiến lại gần khẽ cất tiếng:
Bạn thấy sao?