Chương 4: Chap 4: Có phải em không.!?
Khi chiếc xe ấy rời đi cũng chính là lúc em lại trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết... Em ngồi co ro, bật khóc như một đứa trẻ... Đôi mắt đỏ hoe ban nãy giờ đây lại càng thêm rõ ràng hơn nữa... Bản thân em giờ đây chả muốn làm gì nữa, chỉ ngồi yên ở đó khóc mãi... Tiếng chuông vào lớp cũng đã vang lên rõ ràng... Người người đua nhau vào lớp bắt đầu những tiết học đầu tiên... Han Ami- cô bé vẫn ngồi ở đấy, hết khóc rồi lại cười... Cười chán lại chuyển sang khóc... Một vòng tuần hoàn không thay đổi...
"Này em gì ơi!!! Nếu có mệt thì vào phòng y tế đi!! Nằm ở đây bệnh nặng hơn đấy!!"- Bỗng từ đâu truyền đến một giọng nói ấm áp của một cậu học sinh nào đó..
"Cút đi..."- Mệt mỏi trả lời
" Aishh!! Lâu lâu làm việc tốt mà nhận lại mấy lời cảm ơn như này sao trời, đúng là..."- Anh chàng đó càu nhàu
"TÔI BẢO ANH ĐI CƠ MÀ!! SAO CÒN Ở ĐÓ LÈM BÈM NỮA VẬY.!?? PHIỀN PHỨC QUÁ ĐI!!"- Quay lại mắng vào mặt cậu bạn đó...
"Ôi trời, hung dữ thật đấy!! Mới là học sinh lớp 10 thôi mà đã muốn làm chị đại rồi sao.!?? Cô bé tham vọng cao quá đấy!!"- Giật mình
"Anh..."- Đứng lên
Chưa nói được bao câu, quá kiệt sức em đã ngất lịm đi lên tay của anh bạn kia... Hoảng sợ, nên cậu ta đã bế em chạy ngay đến phòng y tế...
.....................
"Em tỉnh rồi à!! Thật may cho em là vừa nãy có cậu bạn kia đưa em vào đây... Không thì có lẽ bệnh tình của em sẽ nghiêm trọng hơn đó cô bé à..."- Cô y tá
"Cô ơi... Em bị làm sao vậy ạ.!??"- Em gắng gượng dậy, vội hỏi
"Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ bị choáng một chút thôi. Cô đã tiêm thuốc cho em rồi, sẽ không sao nữa đâu nhé!!!"- Cô ân cần trả lời
"Vâng... Em cảm ơn cô..."- Ami
"Không phải cô!! Mà là anh bạn kia kìa... Cô đã nói với em ấy là em không sao, bảo bạn về lớp tiếp tục học nhưng em ấy lại muốn ngồi đây để chờ em tỉnh rồi đưa em về lớp luôn..."- Cô y tá đưa tay hướng về phía cửa sổ, nơi có một chàng học sinh đang ngồi đấy...
Dứt câu, cô đi ra ngoài để lại sau lưng một gương mặt ngơ ngẩn nhưng không kém phần đáng yêu của em...
"Này...Cảm ơn..."- Em ngại ngùng nói
Anh bạn học sinh kia đang chơi game nên chẳng mấy để tâm đến những lời ban nãy em nói... Có chút ngượng nên em đã vội hét lớn vào tai cậu ta...
"CẢM ƠN!!!"
"Ôi trời ạ!! Giật cả mình!! Nhóc nói nhỏ là tôi nghe rồi mà!! Có cần phải lớn tiếng thế không.!?? Aishhh!!! Chết tiệc!! CÁI ĐIỆN THOẠI CỦA TÔI!!"- Vì tiếng hét của em nên dọa anh làm rơi cả điện thoại xuống dưới lầu. Kết quả thế nào thì có lẽ không cần kể cũng biết rồi ha😅😅...
"Ahhhhh!!! Cái điện thoại tôi ấp ủ từ đó đến bây giờ!!! Aishhh thiệc là!!!"
"Tôi...xin lỗi... Tôi thật sự không có cố ý đâu..."- Ăn năn
Bạn thấy sao?