Chương 3: Chap 3: Tóc của em đẹp lắm...
Ánh mặt trời ấm nồng đầy nhiệt huyết cũng đầy đau thương... Em tỉnh dậy trong cơn đau nhức, ê ẩm toàn thân...
Lê đôi mắt nặng trĩu nhìn ngóng xung quanh, bỗng giật nảy mình khi bắt gặp một thân ảnh to lớn của một người đàn ông... Vội hoàn hồn trở lại, em nhận thức được chẳng ai khác... Chính là hắn ta... Cái tên đem đến cho em sự giày vò, nhục nhã mà có lẽ cả đời này em chẳng thể nào quên được...
"Ông vào phòng tôi để làm gì...!?"- Giọng nói lạnh nhạt, em hỏi
"Đồng phục!! Cậu mới chuyển trường cho con. Vệ sinh cho nhanh rồi ra cậu đưa đi học..."- Đầu đẩy nhẹ sang bên phải có ý chỉ bộ đồng phục trên giường.
Với tay lấy một cách khó khăn, em cố gắng lết thân xác đau nhức xuống giường, cố trụ vững nhưng đi chưa được nửa bước lại ngã xuống đó... Hắn đến bên em, có ý muốn giúp em nhưng hắn càng tiến gần em càng lùi ra xa...
"Ông đừng đụng vào tôi!! Tên khốn..."- Ánh mắt chất chứa bao nỗi hận thù nhìn hắn
"Nếu còn không nhanh lên thì cậu sẽ cho con thấy thế nào là một tên khốn thật sự"
Hắn ta quay đi, để mình em cố gắng chống đỡ từng nhịp của cơ thể lê về phía nhà tắm... Nhìn bản thân mình trong gương, thảm hại quá... Đáng thương quá... Em hận bản thân mình tại sao khi sinh ra đã là con gái yếu đuối... Em hận mình tại sao mình không thể mạnh mẽ để cứu lấy chính mình, cứu lấy người mẹ, người cha duy nhất của cuộc đời em...
Ngồi ngâm mình trong bồn tắm, mắt em vô thức chảy những giọt nước mắt chua chát... Cô bé ấy cố tẩy xóa hết đi những vết tích bẩn thỉu, nhơ nhớp kia... Nỗi đau mất cả cha lẫn mẹ đã đủ đau đớn đến tận thấu mây xanh, em lại phải chịu cảnh ngược đãi, cưỡng bức, nhục mạ... Còn gì đáng buồn hơn cơ chứ...
Mặc lên cho mình bộ đồng phục mới, em chải chuốt mái tóc xinh đẹp... Em lại nhớ mẹ rồi... Mọi khi mẹ hay luôn miệng khen lấy khen để mái tóc của em, tự tay mẹ chải từng sợi tóc mảnh mai khiến nó thêm phần nào hào nhoáng... Từ giờ, em chẳng còn mẹ nữa... Mẹ đã từng rất thích mái tóc ấy...
"Mẹ ơi... Con xin lỗi mẹ... Mẹ yêu của con..."
Vung tay cắt ngang một đường thẳng tuyệt mỹ. Mái tóc dài ấy giờ đây đã ngắn đi phần nào... Tay em run rẩy vì từng đợt kéo đi... Em vứt đi mọi quá khứ đau thương, vứt đi mọi tủi nhục trong lòng... Sau khi vứt bỏ được ngoại hình hổ thẹn, nhìn xem kìa trong em trở nên mạnh mẽ hơn nhiều... Nhưng chẳng hề có ý vui vẻ trước phiên bản mới của mình... Cười khẩy một cái rồi vác cặp ra ngoài...
*Tóc*
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bạn thấy sao?