Chương 24: Chap 24: 5 tháng
"Anh có thể đưa Ami... Rời đi không.!??"
Câu nói này của hắn thốt lên khiến cho anh bác sĩ nọ phải khó hiểu, anh đứng khựng người lại, gương mặt hệt như tượng tạc bình thản khẽ hỏi...
"Rời đi.!?? Đi đâu.!??"
"Không biết!! Đi nơi nào càng xa càng tốt..."- Lạnh nhạt buông đôi ba câu chua chát nhưng lòng thì đã rã đi tự bao giờ. Nắm chặt tay cố kìm nén những hạt pha lê trong đôi mắt đen huyền đau đớn...
"Đi đi..."- Quay mặt đối lập với chiếc giường nơi bóng hình ấy đang nằm say sưa chìm đắm trong những mộng cảnh mơ hồ, không lối thoát, gã gằng giọng bình thản nhất có thể ra lệnh cho người phía sau...
"Chẳng phải cậu đã rất..."- Jin tiến thêm một bước lại gần Jeon Jungkook.
"ĐỦ RỒI!! Không cần nói nữa... Đưa em ấy đi đi!! NHANH!!"- Mất hết sự bình tĩnh vốn có, hắn ta quát lớn, cả cơ thể vẫn còn run lên bần bật như thể đã kìm nén thứ gì đó trong lòng quá lâu...
"Được...Tôi sẽ đưa con bé đi... Đến Anh... nơi chúng ta đã sống trước đây... Được chứ.!??"- Jin nhẹ nhàng trấn an.
"Anh nói với tôi những chuyện vô nghĩa đấy để làm gì.!?? Có đưa đi hay không.!?? HAY TÔI PHẢI GIẾT CÔ ẤY THÌ ANH MỚI CHỊU RỜI KHỎI ĐÂY.!??"- Jungkook.
"Tôi nói để sau này, con bé hiểu chuyện rồi... Cậu có thể đến đưa nó về..."- Jin.
"TÔI KHÔNG CẦN!! AMI CŨNG ĐẾCH CẦN MỘT THẰNG ĐỒI BẠI NHƯ TÔI ĐI TÌM NÓ!! XÉO HẾT NGAY CHO TÔI!! NHANH!!"- Hắn kích động ném đi chiếc bình thủy tinh đắt tiền mà hắn dành cả gia sản mua nó về, giờ đây lại được dịp để hắn làm cho vỡ tan tành... Tiếng nát của thủy tinh như tiếng xé của lòng gã... Jin lắc đầu, tiến đến giường bệnh ôm lấy cô bé họ Han cứ thế mà rời đi...
Khi tiếng bước chân dần xa khỏi căn phòng đổ nát, là lúc những giọt buồn kìm nén đã lâu bỗng chốc dâng trào dữ dội... Chúng ồ ạt thi nhau lăn đều, chảy dài xuống lồng ngực chứa trái tim đang tan vỡ kia như san sát cái thứ axit làm nhói cả lòng hắn...
Quỳ xộp xuống nền đất lạnh, đau đớn đến không thể trụ vững được nữa... Nấc lên cùng sự vô vọng đến đau thắt cả ruột gan, gào thét đến xé toạt cả con tim... Cái thứ gọi là tình yêu trên đời đấy ư.!?? Thứ mà làm cho con người ta yếu mềm rồi lại kiên trực đến đau thương là thế này ư.!?? Đau... Đau quá đi mất!!
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bạn thấy sao?