Chương 22: Chap 22: Hối hận
Đặt em ngồi yên vị trên xe, thuận tay tăng nhiệt độ của chiếc điều hòa khiến bản thân em đỡ lạnh hơn phần nào. Xe đen rời khỏi nơi đó, được một đoạn hắn lại liếc sang quan sát thái độ của em...
"Tại sao chứ.!??"- Ánh mắt hướng sang ánh đèn đường được thắp sáng trên khắp dọc đoạn đường đi, em khẽ cất cái giọng run run như sắp khóc hỏi kẻ đang hiện diện ngay bên cạnh mình...
Đối diện với câu hỏi này của em, hắn chỉ biết im lặng...
"Tại sao mọi người lại đối xử với tôi như vậy.!??"- Em quay sang, đưa cái đôi mắt đỏ hoe vẫn còn đọng lại những giọt sương buồn không mong muốn nhìn hắn...
"Ami à..."- Hắn lấp bấp trả lời em.
"Chẳng lẽ trên đời này đàn ông nào cũng như nhau hết sao.!?? Tất cả đều là những kẻ dâm dục, cuồng dâm à.!?? TẠI SAO TẤT CẢ MỌI CHUYỆN ĐỀU NHẮM TỚI TÔI MÀ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI KHÁC HẢ.!??"- Em dần trở nên mất bình tĩnh, chiếc hộp ẩn chứa những dòng lệ đã được kìm nén bấy lâu chợt ùa ra như vũ bão...
Em lại khóc nữa rồi, mỗi lần nhìn thấy cái ánh mắt đó, nhìn thấy những giọt nước mắt đau buồn đó thì tâm can gã lại chẳng tài nào chịu đựng được. Bàn tay nắm chặt vô lăng chỉ biết ngậm ngùi nhìn thẳng phía trước... Hắn sợ... Sợ phải nhìn thấy em đau khổ... Sợ phải nhìn thấy những điều tồi tệ mà em đã trải qua trong đôi mắt đó...
"Không trả lời được chứ gì.!?? Phải rồi... Ông cũng giống như họ thôi!! ĐỀU TOÀN LÀ NHỮNG LŨ TỘI PHẠM BẦN TIỆN THÔI!!!"- Hét lên trong câm phẫn nhưng gã lại vẫn nín thinh chẳng nói, chẳng rằng... Tay vô thức càng nắm chặt vô lăng hơn nữa cho thấy là bản thân gã ta đang phải chịu đựng nỗi dày vò đáng ra sẽ không xuất hiện trong từ điển của chính mình...
Chiếc xe giảm dần tốc độ, đã về đến nhà... Toang định vòng tay tháo bỏ dây an toàn rồi đưa em vào trong thì em đã tự mình tháo, một mình hiên ngang đi vào bên trong rồi...
Vừa thấy em, bà Joy lo lắng chạy đến, giật mình khi phát hiện vết thương trên má em, bà lo lắng hỏi:
"Tiểu thư!! Người bị làm sao vậy.!?? Sao lại để mình bị thương nặng như thế này cơ chứ.!??"
"Ami mệt rồi... Đừng hỏi thêm gì nữa!! Giúp tôi chuẩn bị thứ gì đó cho Ami bỏ bụng, để tôi đưa nó lên nghỉ ngơi..."- Từ ngoài bước vào toang định bế em lên phòng thì cô bé đã vội quay đi.
"Đừng có dở cái thái độ quan tâm ghê tởm đó của ông đối với tôi nữa. Tôi có chết cũng chẳng cần đến chúng!!"- Ami.
Nhìn bóng lưng em dần khuất dạng sau cánh cửa phòng, đôi mắt vừa nãy còn lạnh lẽo, đáng sợ, giờ lại được dịp chuyển thành nét u buồn, lo âu...
"Nấu cho tôi phần lẩu Tokbokki đi!! Sau khi tôi tắm xong thì gọi tiểu thư xuống dùng bữa..."- Jungkook quay sang dặn dò bà Joy.
"Không phải ông chủ không ăn được đồ cay à.!?? Hơn nữa, dạ dày người cũng rất yếu, bác sĩ Jin có dặn tôi là không để người ăn cay... Sao tôi có thể nấu những món mà có thể làm hại đến sức khỏe của ông chủ được chứ.!?? Tôi biết là ông vì tiểu thư nhưng ngài thấy đấy!! Tiểu thư thật sự là không để tâm!!"- Bà Joy lo lắng nhất quyết ngăn cản.
Bạn thấy sao?