🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: Ngoại truyện 4: Gia đình 3 người hạnh phúc.

Hạ Trúc từng nghĩ, Hứa Mặc sẽ không có sự tỉ mỉ, chu đáo như vậy để chăm sóc một đứa trẻ, sau này cô mới phát hiện, tài năng của anh còn vượt xa điều đó.
Khi Hứa Tân Đồng hai tuổi, cô bé bị sốt cao, Hạ Trúc đang mải viết kịch bản trong thư phòng, hoàn toàn không hề hay biết. Mãi đến trưa, cô ra ngoài uống nước, tiện đường ghé qua phòng trẻ con xem thử, mới phát hiện Hứa Tân Đồng đang nằm trên chiếc giường nhỏ khẽ r*n r*.
Ban đầu, Hạ Trúc không nhận thấy có gì bất thường, mãi đến khi bế con gái lên mới cảm nhận được người cô bé nóng rực. Hạ Trúc cuống cả lên, theo phản xạ gọi ngay cho Hứa Mặc, hỏi anh phải làm sao.
Hứa Mặc đang trong buổi tiệc xã giao, vừa nghe tin con gái sốt cao liền giao phó toàn bộ công việc còn lại cho Đoạn Cảnh Du, còn mình lập tức lái xe về nhà, giữ bình tĩnh lý trí suốt cả quá trình để sắp xếp mọi chuyện.
Trên đường đến bệnh viện, Hứa Mặc vừa lái xe, vừa để tâm đến Hạ Trúc ở hàng ghế sau. Thấy cô tự trách đến bật khóc, Hứa Mặc khựng lại một lát, rồi an ủi: “Đừng khóc, không sao đâu, có anh ở đây rồi.”
Hứa Tân Đồng yếu ớt nép mình vào lòng mẹ, níu lấy vạt áo mẹ thút thít khe khẽ, Hứa Mặc nghe mà đau lòng, nhưng vẫn ưu tiên trấn an Hạ Trúc trước, không để cô tự dằn vặt mình quá nhiều.
Trước khi đi, Hứa Mặc đã gọi điện trước cho bệnh viện. Tới nơi, Hứa Mặc đỗ xe, tháo dây an toàn, bước xuống khỏi ghế lái, vòng ra hàng ghế sau, mở cửa xe, cúi người ôm lấy Hạ Trúc đang đầy vẻ tự trách, rồi đón con gái từ tay cô.
Bế con gái xong, Hứa Mặc sờ trán cô bé, thấy nhiệt độ nóng bỏng tay, anh cau mày, sải bước nhanh vào bệnh viện.
Hạ Trúc ngẩn người trong xe vài giây, thấy Hứa Mặc đã đi xa, cô cũng vội vàng đóng cửa xe đuổi theo. Đợi cô chạy tới nơi, Hứa Mặc đã ngồi trong phòng bác sĩ, bế con gái trình bày bệnh tình, bác sĩ khám xong liền bảo phải truyền dịch, Hứa Mặc chấp nhận ngay, bế Hứa Tân Đồng đi đóng viện phí.
Quay người lại, anh thấy Hạ Trúc đang đứng ở cửa với vẻ mặt bối rối, Hứa Mặc đau lòng nhìn cô, rồi bước nhanh đến trước mặt cô, dịu dàng thì thầm: “Em bế Tinh Tinh ra khu truyền dịch đằng trước đợi anh nhé, anh đi đóng viện phí. Được không?”
Hạ Trúc lúc này mới hoàn hồn, vội vã đón lấy con gái, gật đầu đồng ý.
Hứa Mặc sợ cô tự trách bản thân quá nhiều và không thể vượt qua được cú sốc này liền cúi xuống hôn lên trán cô, như muốn truyền cho cô sức mạnh: “Bảo bối, đây không phải lỗi của em.”
Nói xong, Hứa Mặc không dám chậm trễ, quay người đi đóng viện phí. Hạ Trúc bèn bế con gái đến khu truyền dịch. Cô ngồi xuống một chỗ trống, sốt ruột sờ trán con, miệng không ngừng nói lời xin lỗi.
Giá mà cô phát hiện sớm hơn thì Tinh Tinh có phải sẽ đỡ mệt hơn không?
Hứa Tân Đồng là một đứa trẻ thông minh, nghe ra được sự dằn vặt của mẹ, cô bé gắng gượng mỉm cười với mẹ, rồi nói bằng giọng sữa non nớt: “Mẹ ơi, không phải lỗi của mẹ đâu ạ, là Tinh Tinh không ngoan, làm mẹ lo lắng rồi.”
Nghe con nói vậy, Hạ Trúc gần như suy sụp, nước mắt càng không thể kìm lại được mà tuôn rơi.
Hứa Mặc đóng viện phí quay về, nhìn thấy cảnh này mà đau lòng không nói nên lời.
Hứa Tân Đồng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, nhìn thấy ống kim tiêm vừa mảnh vừa dài vẫn không tránh khỏi sợ hãi. Cô bé rúc vào lòng Hứa Mặc, nắm chặt tay bố, lí nhí nói: “Bố ơi, con sợ lắm.”
Hứa Mặc đưa tay che mắt Hứa Tân Đồng lại, dịu dàng nói: “Có bố ở đây, đừng sợ.”
Hàng mi Hứa Tân Đồng run rẩy, chờ đợi y tá đâm kim vào da mình, có lẽ vì cô bé quá xinh xắn, đáng yêu, nên y tá cũng ra tay rất nhẹ nhàng. Khi mũi kim truyền dịch đâm vào da, Hứa Tân Đồng chỉ thấy nhói lên một chút, cô bé mở mắt ra, toe toét cười với bố mẹ đang lo lắng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Bố ơi, không đau chút nào hết.”
Nghe vậy, Hứa Mặc ôm chặt cô bé mà lòng đau như cắt.
Bệnh viện lúc một giờ sáng vắng lặng như tờ, Hạ Trúc vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng không dám nhắm mắt lấy một giây, cứ nhìn chằm chằm vào dây truyền dịch, theo dõi tình hình của Hứa Tân Đồng.
Hứa Mặc thấy cô buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, anh một tay bế con, một tay kéo Hạ Trúc vào lòng, cúi xuống hôn lên trán cô, dỗ dành: “Buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi, có anh ở đây, sẽ không sao đâu.”. Hạ Trúc vốn đang cố gồng mình, nghe Hứa Mặc nói vậy, cô mới tạm yên tâm nhắm mắt lại.
Hứa Tân Đồng dần dần hạ sốt, cô bé trở nên vui vẻ hơn hẳn.
Cô bé nhìn kim tiêm trên mu bàn tay một lúc, rồi ngước lên nhìn bố, lại quay sang nhìn mẹ đang ngủ cũng không yên, khẽ nói: “Bố ơi, hôm nay mẹ sợ lắm.”
Hứa Mặc vừa thương con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện, vừa xót vợ. Yết hầu anh trượt lên xuống, anh nhìn Hạ Trúc đang ngủ, khẽ đáp: “Ừ, mẹ sợ lắm.”
Hứa Tân Đồng lớn lên trong tình yêu thương từ nhỏ, đã quen với việc bố cưng chiều mẹ, giờ thấy bố xót mẹ, cô bé cau mày ra vẻ hiểu chuyện: “Sau này Tinh Tinh sẽ không bị ốm để mẹ lo lắng nữa đâu ạ.”
Hứa Mặc bị sự ngây thơ của con gái chọc cười, nhưng không vạch trần sự ngây ngô đó, mà chỉ gật đầu: “Được. Tinh Tinh sau này phải thật khỏe mạnh, không ốm nữa nhé.”
Truyền dịch xong đã là ba giờ sáng. Hạ Trúc mơ màng tỉnh dậy, mở mắt ra thấy bệnh viện đã không còn mấy người.
Cô ngồi dậy từ trong lòng Hứa Mặc, xoa xoa cái cổ mỏi nhừ, nhìn Hứa Tân Đồng trong vòng tay anh, thấy cô bé ngủ ngoan, Hạ Trúc bất giác đưa tay sờ trán con, phát hiện đã hạ sốt, tâm trạng Hạ Trúc như mây tan thấy trời quang, vui mừng khôn xiết.
Hứa Mặc cởi áo khoác vest, bọc Hứa Tân Đồng đang ngủ say lại, rồi bế con gái, đưa Hạ Trúc về nhà.
Trở lại xe, Hạ Trúc không muốn đánh thức Hứa Tân Đồng, nên chủ động đề nghị mình sẽ lái xe.
Hứa Mặc nhìn con gái trong lòng, không từ chối.
Trên đường về nhà, trong xe im lặng như tờ. Hứa Mặc ôm con gái, thỉnh thoảng lại liếc nhìn dáng vẻ của Hạ Trúc. Thấy Hạ Trúc gồng cứng vai, tập trung lái xe, Hứa Mặc v**t v* bàn tay nhỏ của con gái, trầm giọng hỏi: “Hôm nay em sợ lắm đúng không?”
Tay Hạ Trúc đang cầm vô lăng khựng lại, cô ngước mắt nhìn Hứa Mặc ở hàng ghế sau qua gương chiếu hậu vài giây, cuối cùng cũng thừa nhận: “Lần đầu tiên em gặp phải chuyện này, đương nhiên là sợ rồi.”
“Hôm nay dì giúp việc xin nghỉ, em vốn nghĩ đợi mình viết xong kịch bản tập 11 sẽ ra chơi với Tinh Tinh, ai ngờ lúc em viết xong đi vào thì thấy con bé nằm im trên giường.”
“Em sợ chết khiếp, gọi thế nào con bé cũng không tỉnh, sờ trán thì nóng rực, đầu óc em trống rỗng, chỉ nhớ mỗi việc gọi cho anh.”
“Nếu… nếu đưa con bé đến bệnh viện muộn vài phút, chắc con bé bị sốt cao rồi. Em đã đủ tự trách bản thân rồi nhưng Tinh Tinh lại còn bảo không trách em, làm em càng khó chịu hơn.” Hứa Mặc nghe Hạ Trúc kể lại tình hình cụ thể, cũng không khỏi lo lắng mà cau mày, nghe đến cuối, anh nhắm mắt hít sâu một hơi, lên tiếng trấn an: “Tinh Tinh không sao rồi, em đừng lo lắng nữa.”
“Sau này chú ý một chút là được.”
Nghe lời trấn an của Hứa Mặc, hốc mắt Hạ Trúc lặng lẽ đỏ lên.
Về đến nhà, Hứa Mặc sợ cô bé sốt lại, nên vẫn bế Hứa Tân Đồng về phòng ngủ chính.
Tắm xong đi ra, anh thấy Hạ Trúc mặc đồ ngủ đứng ngẩn người trước cửa sổ sát đất, Hứa Mặc dừng lại một chút, liếc mắt nhìn Hứa Tân Đồng đang ngủ ngon lành trên giường, rồi bước về phía Hạ Trúc.
Giây tiếp theo, anh vươn tay kéo Hạ Trúc vào lòng, bàn tay to lớn nâng lấy má cô, cúi xuống hôn lên môi cô.
Có lẽ vì đã trải qua một đêm giày vò, nụ hôn này của Hứa Mặc đặc biệt dịu dàng, mang theo cả ý vị vỗ về.
Hạ Trúc bất giác túm lấy vạt áo bên hông Hứa Mặc, ngẩng đầu phối hợp với anh.
Giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, Hạ Trúc buột ra một câu xin lỗi mơ hồ. Động tác của Hứa Mặc chậm lại một nhịp, nhưng ngay khoảnh khắc sau, anh như con sói đói lâu ngày, đè cô lên cửa sổ sát đất, không chút kiêng dè mà cởi cúc áo ngủ của cô, bàn tay luồn vào trong.
Sợ làm Hứa Tân Đồng thức giấc, Hứa Mặc cúi người bế cô ra khỏi phòng ngủ chính, đi về phía phòng ngủ cho khách.
Cơn mây mưa này kết thúc đã là sáu giờ sáng.
Ngoài trời đã hửng sáng, Hứa Mặc vệ sinh cá nhân xong, bế Hạ Trúc đang buồn ngủ rũ rượi về phòng ngủ chính, còn anh thì đến thư phòng.
Hạ Trúc tỉnh dậy đã là ba giờ chiều. Ngay khoảnh khắc mở mắt, cô theo phản xạ nhìn sang vị trí bên cạnh.
Thấy Hứa Tân Đồng và Hứa Mặc đều không có ở đó, Hạ Trúc dụi dụi đôi mắt cay xè, vén chăn, xỏ dép bước xuống giường.
Vừa ra khỏi phòng ngủ, Hạ Trúc liền thấy một lớn một nhỏ đang ngồi trên sofa phòng khách. Hứa Mặc mặc đồ ở nhà, trên đùi đặt laptop, đang xử lý công việc, Hứa Tân Đồng thì nằm bò bên cạnh Hứa Mặc, cầm thẻ học chữ của trẻ con, đọc rành rọt những chữ mới học. Có vài âm đọc chưa chuẩn, Hứa Mặc nghe thấy liền sửa lại cho cô bé ngay.
Khung cảnh này quá đỗi ấm áp, ấm áp đến mức Hạ Trúc không nỡ phá vỡ. Mãi đến khi Hứa Tân Đồng lồm cồm bò vào lòng Hứa Mặc, quay đầu lại thấy Hạ Trúc đang đứng ở phía sau, Hứa Tân Đồng nhìn mẹ, toe toét gọi: “Bố ơi, mẹ dậy rồi.”
Hứa Mặc bất giác quay lại, chạm phải ánh mắt của Hạ Trúc đang có chút bất ngờ.
Anh nhìn cô vài giây, rồi vẫy tay gọi: “Qua đây ngồi đi.”
“Đói chưa? Muốn ăn gì, anh làm cho em.”
Hạ Trúc xoa cái bụng đang kêu òng ọc, nghĩ một lát rồi gọi món: “Sủi cảo đi.”
Hứa Mặc gật đầu, gập laptop lại, đặt Hứa Tân Đồng xuống sofa, đứng dậy chuẩn bị vào bếp: “Được, anh đi nấu cho em, đợi vài phút nhé.”
Hạ Trúc mơ màng đáp “Vâng”.
Ngủ lâu quá, cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn, đầu óc còn hơi ong ong.
Nghe tiếng động trong bếp, Hạ Trúc ngồi phịch xuống chỗ Hứa Mặc vừa ngồi, bế Hứa Tân Đồng đang khoanh chân chơi thẻ học chữ lên, Hạ Trúc chỉ vào một tấm thẻ: “Chữ này đọc là gì?”
Hứa Tân Đồng liếc nhìn tấm thẻ, rất bình thản đáp: “Trời.”
“Thế chữ này?”
“Đất.”
“Chữ này?”
“Cá.”
“…”
Hạ Trúc lúc này mới nhận ra, con gái mình hình như đã biết hết mặt chữ trên thẻ.
Cô rất ít khi quản việc học của Hứa Tân Đồng, toàn là Hứa Mặc lo liệu. Giờ thấy cô bé đã biết không ít chữ, còn biết đọc thuộc lòng các bài như “Vịnh con ngỗng”, “Quốc ca”. Hạ Trúc không khỏi kinh ngạc, lúc cô hai tuổi thì đang làm cái gì nhỉ?
Đợi Hứa Mặc nấu sủi cảo xong bưng ra, Hạ Trúc ngồi vào bàn vừa ăn vừa liếc nhìn Hứa Mặc đang bế Hứa Tân Đồng đọc tiếng Anh với ánh mắt khó tả, cô không nhịn được mà cau mày: “…Con bé mới hai tuổi thôi đấy.”
Hứa Mặc không hiểu: “Sao thế?”
Hạ Trúc cắn một miếng sủi cảo, bất bình thay cho con gái: “…Mới hai tuổi mà anh cứ dạy con bé như thế, nó không thấy khổ sở à?”
“Hai tuổi đã bắt đầu học, lỡ sau này học lên thạc sĩ, tiến sĩ, thế thì nửa đời đầu của con bé… chẳng phải đều vùi đầu vào học hành sao.”
“Như vậy thì làm sao con bé cảm nhận được niềm vui cuộc sống nữa. Em không muốn con gái mình từ nhỏ đã bị nhồi nhét đủ thứ lớp học năng khiếu và bài tập.”
Hứa Mặc hiểu ngay nỗi lo của Hạ Trúc. Anh ngập ngừng một lát rồi nói: “Con bé vui mà.”
“Không tin em hỏi nó xem?”
Hạ Trúc quay đầu nhìn con gái, ai ngờ Hứa Tân Đồng lại mở to mắt, vẻ mặt đầy hưng phấn hỏi: “Bố ơi, ngày mai mình học gì ạ?”
Hạ Trúc: “…”
Hóa ra chỉ có mình cô là chán học thôi à.
Kể từ đó, Hứa Mặc phụ trách việc học hành của Hứa Tân Đồng, còn Hạ Trúc phụ trách phần vui chơi của cô bé.
Hứa Tân Đồng mới hai tuổi rưỡi đã được Hứa Mặc đưa vào nhà trẻ. Sáng nào anh cũng tự mình đưa cô bé đi học, buổi chiều nếu không kịp thì nhờ dì giúp việc đón về.
Lúc Hứa Tân Đồng tròn ba tuổi, tính cách của cô bé cũng dần bộc lộ.
Để chuẩn bị cho sinh nhật ba tuổi của cô bé, Hứa Mặc đã chuẩn bị mấy ngày liền, nói là muốn tổ chức bốc đồ cho con. Hôm tiệc sinh nhật, Hứa Tân Đồng mặc một chiếc váy công chúa màu hồng phấn, xuất hiện hoàn hảo trong tiếng vỗ tay của các cô các chú.
Con bé thừa hưởng nhan sắc của Hạ Trúc và Hứa Mặc, đường nét vô cùng xinh đẹp, lúc không nói chuyện trông hệt như một nàng công chúa nhỏ của Disney.
Chu Tứ dù không quá thích trẻ con, nhưng lại cực kỳ quan tâm Hứa Tân Đồng, lần nào gặp cũng ôm rất lâu, mua đủ loại quà cho cô bé, thậm chí còn tặng cả một căn nhà, nói là đợi cô bé đủ mười tám tuổi sẽ sang tên.
Nói đến chiếc váy công chúa màu hồng kia, Hạ Trúc đúng là cạn lời, kể từ lần Hứa Mặc cầu hôn, Hạ Trúc đã biết anh có một trái tim màu hồng, thích màu hồng một cách khó hiểu.
Giờ lại cho Hứa Tân Đồng ăn mặc như vậy, Hạ Trúc cảm thấy, tình yêu anh dành cho màu hồng thật sâu đậm.
Bốc đồ vốn chỉ là để cho vui, nhưng không ai ngờ, Hứa Tân Đồng lại bốc trúng một cây thước kẻ.
Chu Tứ là người phản ứng nhanh nhất, không nhịn được hỏi: “Tinh Tinh lớn lên không phải là muốn làm giáo viên đấy chứ?”
“Làm giáo viên cũng tốt, coi như nối nghiệp bố nó.”
Hạ Trúc: “…”
Trong nhà có một giáo viên đã đủ phiền rồi, thêm một người nữa, chắc cô bị hai bố con họ làm cho phát điên mất.
Chỉ là không ai ngờ, Hứa Tân Đồng lớn lên không làm giáo viên giống bố, mà lại nối nghiệp theo con đường pháp luật giống ông ngoại, trở thành một luật sư.

Năm Hứa Tân Đồng vào lớp một, Văn Cầm bệnh nặng qua đời ở tứ hợp viện. Lúc Hứa Mặc nhận được tin này, anh đang ở Thượng Hải, đợi anh vội vã quay về đến Bắc Kinh, Văn Cầm đã mất, không kịp nhìn mặt lần cuối.
Hạ Trúc sợ Hứa Mặc không chịu nổi, liền đón Hứa Tân Đồng từ trường về nhà, bảo cô bé an ủi bố, Hứa Tân Đồng tuy không hiểu lắm người thân qua đời nghĩa là gì, nhưng thấy bố cứ ngồi im trên ghế không nói lời nào, cô bé đau lòng rúc vào lòng bố, dỗ dành bố đừng buồn.
Văn Cầm có để lại di chúc, hy vọng sau khi bà mất có thể đưa tro cốt về Tô Châu, chôn cất bên cạnh bố mẹ mình.
Hứa Mặc đều làm theo từng việc một.
Mấy năm nay tuy anh không mấy khi đến thăm Văn Cầm, nhưng vẫn luôn giữ liên lạc với dì Từ là người chăm sóc bà, thỉnh thoảng hỏi thăm tình hình của bà.
Đối với Văn Cầm, tâm trạng Hứa Mặc rất phức tạp. Dù có giày vò đến đâu, tình yêu cuối cùng vẫn lớn hơn tất cả.
Những ân oán xưa cũ đó, anh đã sớm quên rồi.
Nhưng bao năm qua, người không vượt qua được rào cản này chính là Văn Cầm. Càng lớn tuổi, bà càng nghĩ không thông.
Bao nhiêu tâm tư dồn nén trong lòng, quanh năm không thể gỡ bỏ, sao lại không phải là một loại trừng phạt chứ.
Nay bà đã đi rồi, cũng đâu phải là không tốt.
Chỉ là Hứa Mặc vẫn khó lòng chấp nhận, Văn Cầm năm nay mới bốn mươi lăm, ra đi ở độ tuổi này, ít nhiều cũng khiến người ta đau lòng.
Hạ Trúc biết trong lòng anh luôn có khúc mắc, nên suốt tang lễ, cô luôn ở bên cạnh anh.
Sợ làm phiền anh, mọi việc đón tiếp khách khứa đều do một tay cô lo liệu.
Mãi đến khi tang lễ kết thúc, Hứa Mặc cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện của Văn Cầm, đưa tro cốt của bà về Tô Châu, an táng bên cạnh bố mẹ bà.
Ra khỏi nghĩa trang, Hạ Trúc nhìn Hứa Mặc, khẽ hỏi: “Anh có hối hận không?”
Hứa Mặc do dự một lát, rồi lắc đầu: “Không hối hận.”
“Anh chỉ có lỗi với bà ấy, chứ không có lỗi với ai khác.”
Hạ Trúc cụp mắt xuống, không nói gì thêm.
Trên chuyến bay về Bắc Kinh, Hạ Trúc nhắm mắt lại, trong đầu bỗng hiện về rất nhiều ký ức.
Những chi tiết lớn nhỏ đan xen vào nhau, dần dần ghép thành từng bức tranh sống động.
Hạ Trúc chợt nhận ra, nửa đời trước của mình dường như đã quá xa xôi so với hiện tại.
Không biết có phải vì cuộc sống hiện tại quá hạnh phúc hay không, mà cô luôn cảm thấy những người, những chuyện của quá khứ, thực sự đã quá xa vời, xa đến mức như thể không cùng một thế giới.

Bộ phim [Trác Quang Ký] bị Cục xét duyệt suốt hai năm cuối cùng cũng được lên sóng trên các nền tảng lớn.
Thang Thiến nhờ vai nữ phụ mà vụt sáng thành sao, lịch trình trong phút chốc đã kín đặc ba năm tới, Hạ Trúc muốn hẹn cũng không gặp được người.
Kịch bản từ các công ty điện ảnh lớn đưa tới tấp nập để Thang Thiến tùy ý lựa chọn, cô ấy không còn là Thang Thiến của ngày xưa, phải dựa vào kim chủ chống lưng mới giành được vai diễn nữa.
Hạ Trúc vừa mừng cho bạn, lại vừa lo cô ấy làm việc quá sức, thỉnh thoảng lại gọi điện nhắc cô ấy chú ý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, đừng để bản thân quá mệt mỏi.
Lần nào Thang Thiến cũng vâng dạ rất nghiêm túc, nhưng cứ đến lúc vào đoàn phim là lại chẳng hề nề hà chút nào.
Đối với diễn viên, điều quan trọng nhất là giữ được sự bí ẩn trước khán giả. Để cô ấy có thể phát triển tốt hơn, người quản lý đã từ chối mọi lời mời quay show tạp kỹ, trực tiếp “đóng gói” Thang Thiến vào đoàn phim, để cô ấy yên tâm đóng phim, mọi việc còn lại cứ giao cho quản lý.
Mãi mới đợi được Thang Thiến quay xong một bộ phim cổ trang huyền nghi, Hạ Trúc liền hẹn cô ấy ra ngoài uống cà phê.
Thang Thiến rất quý Hứa Tân Đồng, nên vội vàng bảo Hạ Trúc dắt cả Hứa Tân Đồng theo.
Hạ Trúc vui vẻ đồng ý.
Cô đến nhà trẻ đón Hứa Tân Đồng, đưa cô bé cùng đến điểm hẹn. Dọc đường, Hứa Tân Đồng líu ríu nói không ngừng.
“Mẹ ơi, mẹ nuôi có phải là đại minh tinh không?”
“Đúng thế.”
“Thế mẹ nuôi biết phép thuật thật không ạ? Mẹ nuôi có bay được không? Chút nữa con có thể bảo mẹ nuôi đưa con bay không?”
Hứa Tân Đồng đang nói đến vai nữ phụ của Thang Thiến trong [Trác Quang Ký], nhân vật đó là một nữ tu sĩ, biết thuật ngự kiếm.
Sau khi [Trác Quang Ký] phát sóng, Hạ Trúc có cho Hứa Tân Đồng xem mấy tập, còn chỉ vào Thang Thiến trên màn hình, nói nữ minh tinh này là mẹ nuôi của cô bé.
Kể từ đó, Hứa Tân Đồng đi đâu cũng khoe mẹ nuôi của mình là tiên nữ, biết bay lại còn biết phép thuật.
Hạ Trúc đã sửa cho cô bé mấy lần nhưng không hiệu quả, cô đành mặc kệ, để Thang Thiến tự mình đối phó.
Tới nơi, Hạ Trúc đỗ xe xong, vòng qua đầu xe, bế Hứa Tân Đồng từ ghế phụ xuống, dắt cô bé đẩy cửa bước vào quán cà phê.
Thang Thiến bây giờ đã nổi tiếng, nên quán cà phê cô ấy chọn cũng là quán tư nhân, bình thường phải đặt trước mới vào được.
Hạ Trúc vừa vào đã thấy Thang Thiến mặc đồ đơn giản với áo hoodie, quần jeans, đội mũ lưỡi trai, đang yên lặng uống cà phê.
Nửa năm không gặp, cô ấy đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn tìm thấy dấu vết vật vã vì tình yêu của ngày xưa nữa.
Nghe tiếng động, Thang Thiến hoàn hồn. Thấy Hạ Trúc bế Hứa Tân Đồng đi về phía mình, Thang Thiến kích động đứng bật dậy, đón ngay lấy Hứa Tân Đồng từ tay Hạ Trúc, hôn mấy cái lên trán cô bé, dịu dàng hỏi: “Tinh Tinh, có nhớ mẹ nuôi không?”
Hứa Tân Đồng vẫn còn mong Thang Thiến biểu diễn phép thuật cho mình xem, nên vội ôm chặt lấy Thang Thiến gật đầu: “Có ạ!”
Hạ Trúc: “…”
Hai người ngồi đối diện một lát, Hạ Trúc nhìn Thang Thiến đang bế Hứa Tân Đồng, vẻ mặt phức tạp hỏi: “Thích trẻ con như vậy, tại sao ngày đó lại… bỏ…”
Lời còn chưa dứt, Thang Thiến đã ngẩng đầu cắt ngang: “Đừng nhắc lại nữa, được không?”
“Qua cả rồi.”
Hạ Trúc khựng lại, khẽ thở dài một hơi.
Thang Thiến lại ngẩng lên mỉm cười, rồi vờ như bình thản nói: “Sinh ra cũng chẳng chăm sóc tốt được.”
“Tôi không thể để nó trở thành một đứa con hoang bị người đời phỉ nhổ được.”
Hạ Trúc nghẹn lời, đành ra hiệu bằng mắt cho Hứa Tân Đồng an ủi Thang Thiến.
Hứa Tân Đồng hiểu ý ngay, níu lấy áo Thang Thiến hỏi: “Mẹ nuôi ơi, mẹ nuôi có biết bay không ạ? Mẹ nuôi đưa con bay lên mây chơi với?”
Thang Thiến bật cười, rồi bất đắc dĩ lắc đầu: “Làm sao đây, mẹ nuôi không biết bay.”
Hứa Tân Đồng chụt một cái vào cằm Thang Thiến, ngọt ngào nói: “Không sao ạ, mẹ nuôi không biết bay thì Tinh Tinh vẫn thích mẹ nuôi.”
Thang Thiến nhìn Hứa Tân Đồng ngoan ngoãn hiểu chuyện, nét mặt thoáng qua một tia đau lòng, nhưng rồi biến mất ngay trước khi người khác kịp nhận ra.
Hối hận không? Có lẽ là có.
Nhưng có ích gì không? Đây đều là lựa chọn của chính cô ấy, không thể trách ai được.
Cả đời này cô ấy đã đi quá nhiều đường vòng, không thể để con của mình cũng đi vào vết xe đổ đó được.
____________ TOÀN VĂN HOÀN ____________

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Full
116
Đô Thị · Đang thịnh hành

Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Tỉnh dậy trong một thế giới khác, Tạ Thu nhận ra mình đã bất ngờ xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đầy bi kịch về thế giới nhà giàu, nơi cậu trở thành “pháo hôi” trong một mối tình éo le. Nguyên chủ của cậu, người đã hủy hôn với anh trai của nam chính […]
0.0 80 Chương
Ảnh bìa của Tôi Muốn Nghỉ Hưu – Hủ Mộc Điêu Dã
Full
72
Đô Thị · Đang thịnh hành

Tôi Muốn Nghỉ Hưu – Hủ Mộc Điêu Dã

Khi cuộc sống tràn ngập mơ ước về một tương lai thanh bình, Cảnh Lê – một nghệ sĩ flop với tâm hồn lạc quan, đã đánh cược với số phận của mình. Trong giấc mơ ấy, biểu tượng của niềm hi vọng chính là một cuộc sống nghỉ hưu đáng mơ ước. Nhưng cuộc […]
0.0 88 Chương
Ảnh bìa của Trọng Sinh Trở Về Trước Ngày Nữ Chính Gian Xảo Gả Vào Nhà
Full
247
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Trọng Sinh Trở Về Trước Ngày Nữ Chính Gian Xảo Gả Vào Nhà

Chỉ đến khi chết đi, Bạch Tú Tú mới bàng hoàng nhận ra cuộc đời mình hóa ra chỉ là một cuốn tiểu thuyết niên đại. Trong câu chuyện đó, cô là chị dâu cả của nữ chính — một người phụ nữ bị khắc họa chanh chua, lười biếng, tham ăn, chuyên làm chuyện […]
0.0 490 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân
Full
59
Bách Hợp · Đang thịnh hành

Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân

Trong cuộc sống đầy cạm bẫy của tình yêu và quyền lực, “Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân” đưa chúng ta vào cuộc hành trình đầy cảm xúc của Tề Tranh, một người bất ngờ xuyên không vào cuốn tiểu thuyết với số phận bi thảm của một nhân vật pháo […]
0.0 150 Chương
Ảnh bìa của Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn
Full
56
Đô Thị · Đang thịnh hành

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn

Trong “Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn”, cuộc sống tẻ nhạt của Đào Trĩ – một Beta mồ côi lớn lên bên bà ngoại đang bệnh nặng – bỗng chốc thay đổi khi cậu quyết định dấn thân vào một mạo hiểm không tưởng: dụ dỗ hoàng tử Ivan của đế quốc Snoka. […]
0.0 34 Chương
Ảnh bìa của Kim Phấn Mỹ Nhân – Bồng Lai Khách
Full
225
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Kim Phấn Mỹ Nhân – Bồng Lai Khách

Chào mừng bạn đến với “Kim Phấn Mỹ Nhân” – một tác phẩm đầy mê hoặc mang đến những cảm xúc mãnh liệt và những bước rẽ bất ngờ trong cuộc đời nhân vật. Tiêu Mộng Hồng, một cô gái bình thường, thường chìm đắm trong những giấc mơ kỳ lạ về Tiêu Đức Âm […]
0.0 103 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...