🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 59: Chương 59

Vẻ mặt Mạnh Vịnh Tư khiếp sợ nhìn Tiêu Vân Chước, không ngừng tự hỏi, rốt cuộc thì mình đã từng gặp nàng ấy bao giờ chưa…

Vì sao Tiêu cô nương này lại biết chuyện của mình rõ như lòng bàn tay vậy?

“Đã có không ít thái y đến xem bệnh cho đệ đệ của ngươi rồi phải không?” Tiêu Vân Chước lại nói.

“Đúng thế.” Mạnh Vịnh Tư nhẹ nhàng gật đầu: “Chỉ là…vì sao cô nương lại muốn tìm hiểu chuyện nhà ta? Ngươi…mua hết tất cả bánh ngọt, không phải là đang cố ý chờ ta đấy chứ?”

Gần đây trong nhà xảy ra nhiều chuyện, nàng ấy rất ít đi ra ngoài, hôm nay lại càng là đột nhiên nổi hứng mới tới đây! Hẳn là Tiêu cô nương này không cách nào thăm dò được hành tung của mình mới đúng…

Tiêu Vân Chước nhìn dáng vẻ nghi ngờ của nàng ấy, trong lòng cũng rất phiền muộn.

Trước khi đến kinh thành, nàng đã có một chút danh tiếng ở vùng Quan Tây, nhất là khi nàng đi tới mấy thôn trấn, bách tính ở đó càng thêm khách khí với nàng, đều biết đến đại danh của môn chủ Thần Ẩn Môn!

Nhưng khi đến đây, mọi thứ đều phải bắt đầu lại từ đầu!

Những người ở đây, ánh mắt mọi người đều nhìn nàng như thể nàng là một kẻ lừa đảo gan to bằng trời vậy!

Vì để dáng vẻ mình trông càng giống hơn, Tiêu Vân Chước khẽ ngẩng đầu, ung dung bình tĩnh, lại thần thần bí bí mở miệng: “Mạnh cô nương, hôm nay ta ở đây gặp ngươi là do Thiên Cơ chỉ dẫn, ngươi chỉ cần biết rằng ta chính là người có thể chữa trị cho đệ đệ của ngươi.”

“…” Mạnh Vịnh Tư có cảm giác rất có thể mình đã gặp phải một…kẻ điên!

Tiểu cô nương này cũng trạc tuổi nàng, đôi mắt đen trắng trong veo lộ rõ vẻ non nớt, dáng vẻ nói khoác mà không biết ngượng thực sự rất buồn cười!

“Ngươi…ngươi là cô nương nhà nào? Để ta phái người đưa ngươi về nhà…”

Mạnh Vịnh Tư nhìn nàng với ánh mắt thông cảm, trong lòng thầm nghĩ có lẽ đầu óc Tiêu cô nương này có vấn đề, cho nên ít khi ra cửa. Nhất định là khó khăn lắm mới được ra ngoài, nhìn thấy đồ điểm tâm ngon lành này không nhấc nổi chân nên mới mua cả đống lớn như thế rồi lại liều mạng nhét vào bụng…

Cũng thật đáng thương.

Mạnh Vịnh Tư nói, cũng thật sự không dám tới gần.

Loại người đầu óc không rõ ràng thế này, nói không chừng cảm xúc cũng sẽ không ổn định, giống như đệ đệ của nàng vậy…Nếu lỡ như vô tình động thủ làm nàng bị thương cũng không hay.

Tiêu Vân Chước nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận ông trời không tạo ra dáng vẻ tiên nhân hiền lành cho nàng.

“Ngươi chờ một chút.” Tiêu Vân Chước vội vàng đưa tay: “Cho ta mấy đồng tiền.”

“Ngươi…còn muốn ăn xin sao?” Mạnh Vịnh Tư kinh ngạc: “Cô nương, y phục trên người ngươi, điểm tâm bên cạnh ngươi…đều có giá trị không nhỏ, sao lại có thói quen thế này…”

Mấy căn bệnh kỳ lạ cổ quái trên đời này cũng nhiều thật!

“Ngươi không đưa thì ta sẽ tự mình đoạt lấy!” Tiêu Vân Chước bị nàng ấy làm cho tức giận đến khuôn mặt đỏ bừng, suýt chút nữa đã đánh mất dáng vẻ ổn định bao năm nay của mình.

Mạnh Vịnh Tư cau mày.

Chỉ là một chút tiền mà thôi, coi như làm việc thiện đi!

Nàng quay đầu bảo nha hoàn lấy túi tiền ra, lấy một góc nhỏ bạc vụn đưa tới, Tiêu Vân Chước vui vẻ nhận lấy, thấy đối phương định đi lập tức bắt đầu nói: “Mạnh cô nương, ta đã nhận bạc của ngươi nên sẽ tính quẻ cho ngươi.”

Sắc mặt Mạnh Vịnh Tư có vẻ xấu hổ, nàng đi ra ngoài chuyến này không phải để xem bói.

Nhưng kiệu của nàng còn cách chỗ này mấy mét, lỡ như nàng sốt ruột rời đi, đối phương lại dây dưa không thả, chẳng phải ở trước mặt mọi người càng thêm khó coi sao?

“Nhân duyên của Mạnh cô nương khá long đong.” Tiêu Vân Chước lập tức giành trước lên tiếng.

Mạnh Vịnh Tư ngơ ngác.

“Nhìn từ tướng mạo của cô nương, trong một năm gần đây chắc hẳn cô nương gặp không ít chuyện phiền lòng, hoa đào bên người tràn đầy nhưng đều không phải là chính duyên, nhất là nam tử gặp mặt gần đây nhất lại càng tương khắc với Mạnh cô nương, quả thật chính là đào hoa kiếp. Nếu như tránh không khỏi, cả đời này của ngươi sẽ bị hủy.” Tiêu Vân Chước tiếp tục nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...