🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 416: Chương 416

Tiêu Văn Việt lại không cảm thấy suy nghĩ của mình có cái gì không đúng.

Đại ca... Sớm muộn gì cũng phải kết hôn, hơn nữa nam tử bằng tuổi đại ca, đã có thể sinh được ba đứa con rồi, hắn lại ngay cả việc hôn nhân cũng chưa có.

Cưới ai mà không phải là cưới? Nếu như cưới được người có ích về nhà, không phải tốt hơn à?

Đại công chúa không kém bao nhiêu tuổi so với hắn, hắn cũng không ủy khuất.

"Nhìn sắc mặt của người, chắc là biết chuyện này?" Tiêu Văn Việt cười rạng rỡ: "Tằng tổ và tằng tổ mẫu chắc chắn sẽ không nói với người chuyện cũ này, cho nên, người biết thư tay mà Thánh Tổ viết ở đâu hả? Nếu như thế, lấy ra dùng một chút, phiền toái gì cũng có thể hiểu biết rồi."

"Con... con còn biết có thư tay!?" Lão thái thái cả người cũng không ổn lắm, mặt mũi trắng bệch hơn mấy phần.

"Chuyện tôn nhi biết đến, còn nhiều hơn nữa, cho nên... Nếu như chuyện này để cho ta đi làm, không bao lâu, nhà chúng ta sẽ có thể có tin vui, thậm chí... Dù là đại ca không trở lại, ta cũng có thể để cho tất cả hôn sự này đều kết thúc trước." Tiêu Văn Việt nhìn ánh mắt kia của tổ mẫu, đã biết đối phương coi thường ý tưởng này của hắn, nên lại trào phúng nói: "Tổ mẫu là cảm thấy ta ti tiện, ngay cả hôn sự của đại ca nhà mình cũng muốn lợi dụng?"

"Không ổn, chính là không ổn." Lão thái thái lắc đầu.

"Người trên đời này, muốn dựa vào bản lĩnh để kiến công lập nghiệp trèo lên trên, có ai không dùng mấy năm, mười năm, lâu đến mấy chục năm? Ngoại trừ dựa vào bản lĩnh, cách nhanh nhất và hữu dụng nhất, chính là quan hệ thông gia, Quản thị dựa vào gì mà phách lối? Chẳng qua là trong tộc có một Quý Phi, sinh được hoàng tử, cả nhà Quản thị đều là hạng người vô dụng, nhưng lại cứ vinh sủng không suy, các chức quan cứ lần lượt được tặng vào trong tay bọn họ."

"Nhà chúng ta... dựa vào chút nỗ lực của phụ thân và đại ca, khi nào có thể không bị người khác giẫm ở dưới lòng bàn chân, không để muội muội bị người khác lấn át? Mà bây giờ, chỉ cần đại ca chịu cúi đầu, thì có đường tắt có thể đi." Tiêu Văn Việt nói như lẽ đương nhiên.

Đại ca có cái gì quan trọng, vốn dĩ chính là người thừa.

Đưa ra ngoài là vừa vặn.

Đương nhiên, nếu như hắn được, hắn cũng sẵn lòng liệt chính bản thân mình vào thành quân cờ, chỉ tiếc, thân thể này của hắn không tốt, tuổi tác cũng nhỏ hơn nhiều so với đại công chúa, không thích hợp.

"Nhị Lang! Con bỏ cái suy nghĩ đó đi, ta sẽ không đồng ý, cả nhà chúng ta, đều hi vọng con làm chính nhân quân tử, cách làm đoan chính, cách làm bàng môn tà đạo cỡ này... Tuyệt đối không thể dùng!" Lão thái thái nghiêm túc hơn rất nhiều.

Tiêu Văn Việt cũng không kinh ngạc.

Hắn biết, cả nhà này, ai ai cũng là người chính trực.

"Nếu như người người đều là chính nhân quân tử, vậy quân tử như tổ mẫu người ngược lại là có chút đường sống, nhưng nếu bên ngoài đều là sài lang hổ báo, vậy những quân tử như nhà chúng ta, chính là thịt để cho người khác ăn." Tiêu Văn Việt châm chọc khẽ cười: "Chuyện này cả nhà đều không muốn làm, con sẽ làm, nếu như tổ mẫu cảm thấy ô uế tay, vậy để con làm là được, dù sao con cũng không sống được bao lâu, không sợ bị người khác thóa mạ."

"..." Lão thái thái nhìn hắn chằm chằm.

"Nói hay lắm." Tiêu Vân Chước cười, giơ một ngón tay cái lên cho nhị ca: "Nhị ca, ngươi thật sự có bản lĩnh, cả ngày chạy ra ngoài chơi, lại còn có thể tìm ra được nhiều tin tức hữu dụng như vậy."

Tiêu Văn Việt sửng sốt một chút.

"Muội đồng ý?" Tiêu Văn Việt hơi kinh ngạc.

"Đồng ý chứ. Nếu như đại công chúa vào cửa, ta sẽ ngoan ngoãn hầu hạ nàng ta, nàng ta nhất định không giận ta, ta cam đoan, về sau tuyệt đối sẽ không cưỡi trên đầu đại công chúa nữa, chỉ cần nàng ta có thể tha thứ cho ta, ta quỳ gối với nàng ta ở trước cửa gác đêm cho nàng ta cũng được." Tiêu Vân Chước vẻ mặt thành thật nói ra: "Nhị ca huynh khổ cực trù tính cho ta như thế, ta tuyệt đối không lấy cái mạng nhỏ của mình ra nói đùa."

"..." Tiêu Văn Việt cau mày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...