🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 334: Chương 334

Tiêu Vân Chước lắng nghe cẩn thận, lại cẩn thận hỏi kỹ.

Hổ Tử hiểu rất rõ Tề Hoan Lâu.

Theo như nó nói, tiểu Lương chưởng quỹ này là người tinh ranh, dùng thiện đường để đạt được mục đích giảm thuế, nhưng lại không nỡ để bọn nó ăn uống chùa, cho nên để bọn nó làm việc ở trong thiện đường, để kiếm sống... Chính là xem yêu cầu của con em nhà giàu.

Đám con cái nhà giàu này ra tay không nhẹ không nặng, suy nghĩ cũng muôn hình vạn trạng, dẫn đến lòng tự tôn của những đứa trẻ ở nơi này bị chà đạp, thân thể cũng chịu đựng những nỗi khổ không nhỏ.

Người chết, là có.

Nhưng không phải chết đói, mà chính là bệnh chết.

Người ăn ngũ cốc hoa màu, khó tránh khỏi sinh bệnh, cho nên dù là người đã chết, chỉ cần khám nghiệm tử thi xác định nguyên nhân cái chết không có vấn đề, Lương Khắc Hàn cũng không sợ, hơn nữa, hắn ta còn tìm đại phu cho những đứa nhỏ này, nhìn bề ngoài, không tìm ra sai lầm.

Đối với bên ngoài, thái độ của hắn ta cũng rất thẳng thắn, kinh doanh thiện đường cần tiền bạc, bọn nhỏ chỉ cần có tay có chân, thì có thể dựa vào bản lĩnh của mình nuôi sống bản thân, đây là cơ hội mà thiện đường cung cấp cho bọn nó!

Trẻ con nhà nghèo biết lo liệu việc nhà từ sớm, trẻ con không cha không nương thì lại càng nên như vậy, cho nên người ngoài cảm thấy Lương Khắc Hàn nói đúng, nên rèn luyện năng lực của những đứa nhỏ này!

Thiện đường đã mở được mười năm, những đứa trẻ đi ra từ nơi này cũng có không ít.

Mà những đứa nhỏ này, có một phần bị Lương Khắc Hàn lừa, ở đây làm tiểu nhị, còn có một phần rời khỏi nơi này.

Nhưng người rời đi, sẽ nợ thiện đường mười lượng bạc.

Lương Khắc Hàn nói, thiện đường nuôi lớn bọn họ, bọn họ cũng cần phải kế thừa lòng tốt này, lúc rời đi nhất định phải ký phiếu nợ, tiền bạc hắn ta không tiêu, chỉ dùng để nuôi những đứa nhỏ đáng thương khác.

Người ngoài nghe vào, vẫn cảm thấy không có vấn đề.

Đương nhiên, có vài người ở đây chịu khổ, sau khi rời đi sẽ nói thiện đường không đúng.

Nhưng lại sẽ bị mắng.

Lương Khắc Hàn sẽ nói đối phương là Bạch Nhãn Lang, lấy oán báo ân.

Hắn ta kế thừa tất cả của phụ thân, bao gồm cả việc thiện mà phụ thân hắn ta làm, cho nên chỉ cần hắn ta mở miệng, hàng xóm, thân hữu xung quanh đều sẽ đứng về phía hắn, hơn nữa hai năm này hắn ta còn kết giao với một số "Tiểu đồng bọn" phú quý, xuất thân của những người này, cũng thành núi dựa của hắn ta, người bình thường dĩ nhiên không dám đối phó với hắn ta.

"Con quỷ thích khóc kia là có chuyện gì xảy ra?" Tiêu Vân Chước lại hỏi.

"Muội muội kia nhát gan, còn có bệnh tim, với thân thể của con bé không có cách nào kiếm tiền được cho Lương chưởng quỹ, Lương chưởng quỹ vô cùng không thích con bé, mỗi lần gặp con bé đều sẽ răn dạy vài câu, cho nên con bé rất hay khóc, lần trước Lương chưởng quỹ bảo con bé học bưng trà rót nước, con bé học được rồi, nhưng lúc rót nước tay run, đổ vào người khách, Lương chưởng quỹ vô cùng hung dữ, con bé khóc đến mức thở không ra hơi, nên người cũng mất."

"Sau khi người chết, con bé vẫn ở chính chỗ này học bưng trà, bởi vì lúc trước đều là buổi tối phải huấn luyện, cho nên vừa đến buổi tối, con bé lại khóc." Hổ Tử lại nói.

Tiêu Vân Chước nghe những chuyện này, nhíu chặt mày.

Lương Khắc Hàn này mặc dù không độc ác đến mức không coi mạng người ra gì, nhưng cũng thực sự là gian thương không biết điểm dừng.

Tiêu Vân Chước không tiếp tục trò chuyện thêm với Hổ Tử nữa, mà chính là trực tiếp đến Tề Hoan Lâu.

Sau khi đi vào, lập tức nhìn thấy Lương chưởng quỹ, thấy tuổi của nàng, đã biết nàng đến tìm người, lập tức dẫn nàng đến lầu hai.

“Đám công tử đang chơi vui vẻ, không biết cô nương muốn tìm vị công tử nào? Cần ta lập tức đi gọi người về không?" Lương chưởng quỹ treo nụ cười trên mặt: "Nếu ngài không gấp, tiểu nhân sẽ gọi người pha ấm trà tới."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...