🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 277: Chương 277

Hôm sau trời vừa sáng, Tiêu Văn Việt gọi Mã Lão quản gia tới.

“Đưa tự thiếp này, đến phủ của Lục lão tướng quân." Trước kia Tiêu Văn Việt đã đưa đồ do chính mình tự viết tới.

Tự thiếp này hắn đã viết rất nhiều lượt, suy nghĩ tìm từ, thu liễm tính khí, cố gắng hết sức làm ra thái độ đoan trang tôn trọng, chỉ là những năm này hắn cà lơ phất phơ đã quen, cũng không quá quen.

Lão quản gia hơi kinh ngạc: "Đại thiếu gia nói, không phải là chuyện khẩn cấp, không nên làm phiền Lục lão tướng quân..."

"Ngươi yên tâm, ta chỉ đi cầu xin một chuyện, sau đó sẽ không quấy rầy ông ta." Tiêu Văn Việt rất nghiêm túc.

Sắc mặt hắn còn có chút tái nhợt, vẫn chưa hạ sốt, toàn thân bất lực, bên cạnh còn có người hầu đang đỡ.

Mã lão quản gia có hơi do dự, mặc dù nhị thiếu gia vẻ mặt nghiêm túc, nhưng... Lúc trước hắn làm việc không phải rất đáng tin...

Đưa tin cho Lục gia cũng không phải là chuyện nhỏ, ông ấy cũng sợ nhị thiếu gia làm ẩu, cho nên chỉ có thể kiên trì nói: "Nhị thiếu gia, không phải là lão nô không chịu, quả thực là... Lão gia và đại thiếu gia đã dặn dò, nếu như ngài không nói rõ nguyên nhân, lão nô không dám làm..."

Tiêu Văn Việt sửng sốt một chút, sau đó thở ra một hơi.

Cũng phải, chỉ với bộ dạng này của hắn, ai sẽ tin hắn không có ý xấu?

"Ta muốn tìm một người, mà tung tích của người này chỉ có Lục lão tướng quân biết." Tiêu Văn Việt nói một tiếng, thấy lão quản gia vẫn nhìn hắn như cũ, đành phải nói: "Ta từng lén đọc trộm thư tay mà tằng tổ để lại, bên trên có viết, tằng tổ đầu quân cho Thánh Tổ là được người khác chỉ điểm, người kia sau này đi theo tằng tổ cùng vào quân trở thành Quân Sư nổi tiếng, trên sử sách cũng đã viết, người này thiên về binh pháp, mưu kế tuyệt diệu, chỉ là thân thể không tốt, không muốn nêu tên, sau khi lập quốc chưa được mấy năm đã qua đời. Nhưng người này còn lưu lại đệ tử, về sau cũng đi theo bên cạnh Lục lão tướng quân hiến kế... Cho nên ta muốn tìm Lục lão tướng quân hỏi thăm một chút..."

Tiêu Văn Việt lần đầu tiên nghiêm túc đứng trước mặt người khác giải thích ý đồ của mình như vậy, sắc mặt tái nhợt nổi lên mấy phần đỏ ửng không bình thường.

Biểu cảm lại càng vô cùng không được tự nhiên.

Lão quản gia nghe xong, trong lòng cũng kinh hãi, càng có loại cảm giác nghe nhầm rồi.

"Nhị thiếu gia muốn học binh pháp?" Mã lão quản gia vô cùng kinh ngạc, lại càng không thể tin được.

"Ừm..." Tiêu Văn Việt nhẹ giọng đáp lại, lại lập tức nói: "Chỉ là vừa suy nghĩ một chút mà thôi... Có lẽ có thú vị, nhưng chính là ta đi xin, đi tìm rồi, cũng chưa chắc có thể toại nguyện, cho nên... Ta không hy vọng chuyện này bị những người khác biết."

Đêm qua hắn khó mà an giấc, trong lòng phiền muộn khó chịu.

Nghĩ đến chính mình... Không có thành tựu gì, cái gì cũng không biết, cho dù là không muốn để cho muội muội xem thường, nhưng cũng không có cách nào.

Còn nghĩ với thân thể suy nhược này của mình, cảm thấy tương lai nếu như hắn chết, người của Tiêu gia có lẽ đều sẽ bởi vậy mà thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy bớt đi một đại phiền toái mới đúng.

Nhưng nếu hắn đã có thể là kẻ gây hoạ trong mắt huynh trưởng và muội muội, vậy thì nên để lại mối họa ngàn năm mới đúng.

Hơn nữa, ý của bệ hạ đã rất rõ ràng rồi.

Năm đó Tiên Hoàng giữ lại Tiêu gia, một là nể mặt công lao của tổ tông, hai chính là cảm thấy mãnh tướng hiếm có, nếu như hậu nhân có được mấy phần năng lực của tằng tổ, đối với triều đình mà nói cũng là chuyện tốt, lúc này mới không đuổi tận g.i.ế.t. tuyệt.

Bệ hạ bắt đầu dùng phụ thân, lại để cho đại ca rời kinh, dấu hiệu như thế, nhất định tương lai Tiêu gia phải có được một võ tướng, mới có thể khiến cho bệ hạ hài lòng.

Võ công của đại ca chưa bao giờ sa sút, lại đọc sách, chỉ cần hắn duy trì sự lơ mơ không rõ, bệ hạ sẽ có một ngày trọng dụng hắn, tiểu đệ...

Thằng bé có thể làm đường lui của Tiêu gia.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...