🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 66: Yêu cũng không là bí mật (6)

Đường Thời 11 tuổi, bộ dạng đã cao hơn Cố Khuynh Thành rất nhiều.

Hiện tại Cố Khuynh Thành ngồi ở trên bậc thang, lúc Đường Thời nhìn cô, hoàn toàn là nhìn xuống.

Bên cạnh cô gái ném đầy sách giáo khoa bài
viết bút chì hộp bút chì, trong miệng của cô còn ngậm thứ gì như một cục tẩy, tóc có chút rối, trên mặt còn có vệt chì do bút quệt vào.

Đường Thời nhìn Cố Khuynh Thành lộn xộn như
vậy, nhíu mày một cái, giọng nói có chút lạnh lùng: “Em ngồi xổm ở chỗ
này làm cái gì?”

Mặc dù Cố Khuynh Thành mới lên năm nhất
tiểu học, nhưng cũng có chút sĩ diện, cô giơ tay và vở viết của mình, mở to đôi mắt đen như mự, ngẩng lên lắc đầu với Đường Thời: “Không có việc gì.”

”Bài tập chưa có viết xong?” Lông mày Đường
Thời càng nhíu mạnh hơn, mặc dù lúc này anh mới 11 tuổi, thế nhưng anh
chỉ cần động tác nhỏ của Cố Khuynh Thành, đã hiểu được rốt cuộc Cố
Khuynh Thành lúc này ngồi xổm ở đây làm cái gì.

Lại bị anh biết!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Khuynh Thành lập
tức đỏ lên, cô thẹn quá thành giận trừng mắt với Đường Thời, tức giận
nói một câu: “Không cần anh quan tâm!”

Đường Thời khẽ kêu một tiếng, biểu tình có
chút khinh thường, nhưng mà anh lại nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn chiếc xe dừng cách đó không xa, có Tô Niên Hoa, Lục Nhiên và Lâm Cảnh Thần
phất tay một cái, ý bảo bọn họ đi trước.

Sau khi Tô Niên Hoa, Lục Nhiên và Lâm Cảnh
Thần rời khỏi, Đường Thời giơ chân lên, đá văng sách giáo khoa trước
mặt mình, tiến về phía trước hai bước, sau đó nhìn Cố Khuynh Thành bẩn
thỉu ngồi trên bậc thang, anh có chút cau mày một cái, rồi lấy cặp sách
của mình từ trên vai xuống, ném sang bên Cố Khuynh Thành, sau đó ngồi
xuống, cầm lấy vở viết chữ mẫu của Cố Khuynh Thành, rồi cướp lấy vở viết ở trong tay Cố Khuynh Thành, liếc chữ viết của cô một cái hỏi: “Một chữ viết mười lần?”

Cố Khuynh Thành không có thẹn quá thành giận, cô phồng má, “Ừm” một tiếng.

Đường Thời nhặt sách giáo khoa trên đất lên, nhìn nó bị Cố Khuynh Thành dùng bút to vẽ linh tinh, anh nhíu mày lại,
sau đó lật tới cái trang không bị tô vẽ bậy bạ, nói: “Viết đến chữ này?”

”Ừ.” Cố Khuynh Thành vừa mới chuẩn bị hỏi
Đường Thời là hỏi nhiều như vậy làm cái gì, Đường Thời đã cầm bút chì
lên, ném một câu sang Cố Khuynh Thành”em viết đến chữ kia được rồi.”,
sau đó cầm bút, bắt chước chữ viết của Cố Khuynh Thành, tiếp tục viết
cho Cố Khuynh Thành.

Đường Thời so với chữ Cố Khuynh Thành viết
nhanh gấp ba lần, tuy nhiên lại so với chữ cô viết trước đó, anh thấy cô viết một chữ, cầm tẩy tẩy đi hai lần, cũng có chút phiền, đưa tay ra
cầm bản chữ viết gốc của cô, thay cô viết xong phía sau, sau đó xé hết
toàn bộ đám chữ cô viết trước đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...