🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 248: Rốt cục cô cũng mở to mắt rồi (2)

Phùng Y Y cười, rồi tiếng cười biến thành tiếng khóc, cả người lảo đảo xoay lưng, che miệng chạy đi....

Trình Tả Ý xuyên qua cửa sổ thủy tinh, có thể rõ ràng thấy bóng dáng Phùng Y Y lảo đảo khóc lóc rời đi.

Trình Tả Ý hơi cụp mi mắt, dưới đáy lòng âm thầm nói: Phùng Y Y, cô đừng
trách tôi vô tình, cũng đừng trách tôi máu lạnh, tôi cũng không có cách
nào khác, cô muốn có được Đường Thời, tôi cũng như vậy.

Tất cả
mọi người vây quanh người Đường Thời, giúp anh xử lý vết thương, Cố
Khuynh Thành căn bản là không có cách tiến lên, cô nhìn thấy Trình Tả Ý
mềm người ngồi dưới đất, thân thể co ro, sợi tóc quần áo đều là xốc
xếch, trên chiếc váy vàng nhạt còn lưu lại dấu chân Phùng Y Y.

Cố
Khuynh Thành liếc mắt nhìn Đường bá mẫu xử lý vết thương cho Đường Thời, ngẫm lại, liền cầm một khối khăn ướt, đi tới trước mặt của Trình Tả Ý,
ngồi xổm xuống, đem khăn ướt đưa tới.

Trình Tả Ý thấy trước mặt
mình nhiều hơn một cái khăn mặt, vội vã hồi thần, ngẩng đầu thấy là Cố
Khuynh Thành, trên mặt của cô lập tức đầy vẻ áy náy: “Khuynh Thành, xin
lỗi.”

Trình Tả Ý mím mím môi, nhỏ giọng nói: “Tôi thật không nghĩ đến, việc tôi nói cho Phùng Y Y cô đi đâu, sẽ mang cho cô đến phiền
toái lớn như vậy.”

Cố Khuynh Thành lắc đầu, nhìn Trình Tả Ý bị
Phùng Y Y đánh cho mặt mũi bầm dập, ngữ điệu nhịn không được trở nên nhu hòa một ít: “Tả Ý, cái này không liên quan gì tới cô, hẳn là tôi nên
nói tiếng cám ơn với cô.”

Nay nếu không phải cô ta ở thời khắc mấu chốt thay cô che lấp, chuyện tối hôm qua cô và Đường Thời, không biết
còn gây ra sóng to gió lớn như thế nào.

Trình Tả Ý cong môi, muốn
cười một cái, lại khẽ động vết thương bị móng tay Phùng Y Y quào trầy
trên mặt, cô lập tức thở hốc vì kinh ngạc.

nhân trung Cố Khuynh Thành nhăn lại, vẻ mặt quan tâm: “Đau lắm hả?”

Tất nhiên là rất đau, thế nhưng Trình Tả Ý lại lắc đầu, giả vờ kiên cường nói dối: “Không, không đau.”

Vừa nói, Trình Tả Ý từ trong tay Cố Khuynh Thành lấy đi khăn ướt, đem máu
trên mặt mình lau một chút, động tác của cô thoạt nhìn rất bằng phẳng,
thế nhưng thân thể lại đang nhẹ nhàng run rẩy, như là vẫn còn chìm trong nỗi sợ hãi khi bị Phùng Y Y đánh đập.

Trình Tả Ý đây là vì cô, mới có thể bị Phùng Y Y đả thương.

Cố Khuynh Thành trong lòng càng thấy áy náy, cô nhịn không được lên tiếng: “Tả Ý, thực sự rất cám ơn cô.”

Trình Tả Ý rũ mi mắt, động tác trên tay dừng lại, một hồi nữa, nét mặt cô
biểu lộ một ý cười nhạt nhẽo, nhìn Cố Khuynh Thành, “Khuynh Thành, trước đây cô giúp tôi như vậy, hiện tại, tôi làm những thứ này, đều là hợp
tình hợp lý.”

Phùng Y Y bởi vì một câu nói của mẹ Đường Thời, bị giam ở trong phòng ở Sơn Trang nghỉ phép Hồng Viên tĩnh tâm.

Khuôn mặt Trình Tả Ý bị Phùng Y Y đánh cho sưng rất to, nên không tham gia buổi họp báo, sớm đã trở về nhà trọ của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...