🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 197: Ấm áp gặp gỡ (11)

“Khuynh Thành....?”

Cố Khuynh Thành nghe được tên của mình, quay đầu, liền nhìn thấy Phùng Y Y.

Phùng Y Y người mặc chiếc váy quấn ngực màu đỏ, trên mặt trang điểm
rất nhiều kim tuyến, ở dưới ánh đèn thủy tinh yến hội chiếu xuống trông
lấp lánh.

Bên người cô ta vây quanh các danh viện, cũng là những người cao quý đẹp mắt.

Mấy cô gái bên người Phùng Y Y, Cố Khuynh Thành đều biết, mọi người
đều tuổi xấp xỉ, từ nhỏ thường thường tiếp xúc, nhất là quan hệ của cô
và Đường Thời tốt nhất trong những năm đó, những cô gái kia thường xuyên sẽ đưa cho cô một ít quà tặng, sau đó vừa có yến hội, giống như là bây
giờ đi theo bên người của Phùng Y Y, cùng quay chung quanh ở bên cạnh
cô.

Trên mặt Cố Khuynh Thành mang nụ cười nhàn nhạt, bưng rượu đỏ, từ từ xoay người, đứng tại chỗ không hề động.

Từ lần trước Cố Khuynh Thành cho Phùng Y Y hao cái tát sau đó, cho
tới bây giờ hai người đều không có giao lưu gì, Cố Khuynh Thành cũng vẫn cho là, chắc Phùng Y Y sẽ không nói chuyện với mình, thế nhưng cô không nghĩ tới, Phùng Y Y lại mang theo mấy danh viện này, đi tới trước mặt
cô.

Phùng Y Y quan sát Cố Khuynh Thành từ trên xuống dưới một lần, kỳ
thực dung mạo của cô ta ở nơi này xem như nổi tiếng trong ít danh viện,
thế nhưng tình cờ gặp Cố Khuynh Thành, chung quy kém hơn một chút.

Thời gian lưu chuyển, ba năm sau Cố Khuynh Thành trở về thành Bắc
Kinh, quần áo ở trên người cô không giống như trước, là may độc nhất vô
nhị, trang điểm trên mặt và kiểu tóc, cũng không phải tìm nhà thiết kế
nổi tiếng xử lý, thế nhưng, cô vẫn giống như ba năm trước đây, dễ dang
hạ thấp những gì cô ta tỉ mỉ sắp xếp.

Trong lòng Phùng Y Y có chút không vui, cô ta nhìn khóe môi Cố Khuynh Thành, thoáng ánh lên ý cười, mở miệng nói ra, giống như mãi mãi không
biết giáo huấn, vẫnlàm cho người ta chán ghét: “Khuynh Thành, nhiều năm
như vậy, cô vẫn như cũ, còn ngăn nắp xinh đẹp như vậy, dụ cho người ta
loá mắt, hoàn toàn không nhìn ra vết tích bị người vứt bỏ.”

Vết tích bị người vứt bỏ sao?

Là chỉ cô bị Đường Thời ngủ rồi không chịu trách nhiệm?

Cố Khuynh Thành khẽ chớp mắt, trong lòng thật sự cảm thấy lời này của Phùng Y Y đêm nay, nói thật chính xác.

Vừa khen cô đẹp, vẫn còn có thể bóc vết sẹo của cô.

Nếu như cô sắc bén phản kích Phùng Y Y, cũng có vẻ cô có khí độ không bằng cô ta.

Chỉ tiếc, cô Cố Khuynh Thành từ trước đến nay không phải là đèn cạn dầu.

Phùng Y Y cô có thể châm chọc, nói xong đẹp như vậy, như vậy Cố Khuynh Thành cô, cũng sẽ!

Cố Khuynh Thành lẳng lặng nhìn Phùng Y Y, trầm mặc một hồi, sau đó
cười nói: “Y Y, cô cũng giống vậy, nhiều năm như vậy, vẫn như cũ, luôn
luôn phải dựa vào sự ngăn nắp xinh đẹp, mới có thể khiến mình xem như
miễn cưỡng dụ cho người ta loá mắt.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...