🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 139: Tâm tư mang thai (13)

Cố Khuynh Thành lại tỉnh lại, ngoài cửa sổ màn đêm đã buông xuống.

Bên trong phòng ngủ không có mở đèn, ánh sáng có vẻ có chút tối.

Bởi vì thời gian giấc ngủ Cố Khuynh Thành quá dài, đầu có chút lờ mờ, không rõ lúc này là mấy giờ.

Cô ôm chăn từ trên giường ngồi dậy, vừa mới chuẩn bị bật đèn,
kết quả lại nhìn thấy trước cửa sổ sát đất phòng ngủ có một bóng dáng
ngồi trên sofa.

Mặc dù ánh sáng phòng trong có chút tối, nhưng mà Cố Khuynh
Thành lại có thể lờ mờ xuyên qua bóng người kia nhìn ra khí tức cao quý.

Đó là khí tức bẩm sinh của Đường Thời.

Cố Khuynh Thành mơ mơ hồ hồ nhìn thấy trong tay người đàn ông
cầm một cái gì đó, không ngừng gõ bàn trà đặt trước sofa, phát ra một âm thanh mỏng manh mà lại lanh lảnh.

Không biết là vì phòng quá tối, hay là hiện giờ Cố Khuynh Thành có chút Đường Thời, cô nghe âm thanh như vậy, đáy lòng dâng lên một tia sợ hãi.

Cố Khuynh Thành ôm chăn hơi hơi giật giật thân thể, cô nhìn đầu Đường Thời chậm rãi quay lại đây, mặc dù cô nhìn không thấy ánh mắt
anh, nhưng mà cô lại biết ánh mắt của anh rơi vào trên thân thể cô.

Đợi sau một lúc lâu, anh đều không có mở miệng nói bất kỳ cái
gì, Cố Khuynh Thành có chút không chịu nổi yên tĩnh như vậy, liền nhẹ
giọng mở miệng hỏi một câu: “Hiện tại mấy giờ rồi?”

Cách khoảng chừng nửa phút, âm thanh lạnh nhạt trước sau như một của Đường Thời truyền đến: “ Tám giờ rưỡi.”

Tám giờ rưỡi? Đã muộn vậy rồi?

Cố Khuynh Thành nhíu nhíu mày, theo bản năng cầm lấy di động
chính mình, quả nhiên thấy được vài cú điện thoại chưa nghe, là Cố Gia
gọi đến.

Cố Khuynh Thành nuốt nuốt nước miếng, lên tiếng lại hỏi: “Hiện tại mọi người bộ phận thư ký tan ca chưa?”

Lần này Đường Thời không có trả lời vấn đề của cô.

Cố Khuynh Thành đợi một hồi, biết Đường Thời đây là không chuẩn bị ý tứ để ý tới mình, cô dù sao vẫn không có khả năng luôn luôn ở
trong văn phòng của Đường Thời, cho nên Cố Khuynh Thành liền mở miệng
lần nữa nói: “ Em ra ngoài nhìn một cái, nếu không có ai, em cũng nên về nhà rồi.”

Nói xong, Cố Khuynh Thành liền xốc chăn lên, chân của cô còn
chưa chạm đất, liền đột nhiên truyền đến giọng nói thoáng có chút trầm
thấp: “ Cô cứ như vậy đi?”

Lời này của anh là có ý tứ gì? Không cho cô đi sao?

Cố Khuynh Thành quay đầu, nhìn phía hình bóng Đường Thời.

Đường Thời cầm cái hộp trong tay, nhẹ nhàng ném ở trên bàn trà, sau đó
đứng lên bước tiếp bước chân, chậm rãi hướng về phía giường lớn đi tới.

Theo anh tới gần, Cố Khuynh Thành mơ hồ cảm giác được một cỗ áp lực theo đến.

Tốc độ tim của cô cũng dần dần nhanh hơn.

Bước chân Đường Thời cuối cùng đứng ở trước mặt Cố Khuynh
Thành, dựa vào gần, từ ánh sáng mỏng manh bên trong phòng, Cố Khuynh
Thành có thể nhìn thấy đáy mắt đen nhánh của người đàn ông, mơ hồ lóe
sáng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...