🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 121: Yêu cô, là kịch câm hoàn mỹ (5)

Đường Thời mang bài kiểm tra cuối kỳ của Cố Khuynh Thành về nhà, trực tiếp ở ngay trước mặt của Cố Khuynh Thành, bắt đầu phê duyệt bài thi
của cô.

Không có một học sinh tiểu học, không thèm để ý hay hiếu kỳ về thành tích cuối kỳ của bản thân.

Cố Khuynh Thành cũng không ngoại lệ, cô vừa ngậm một cây kẹo que,
đứng ở bên cạnh bàn, nhón mũi chân lên, con mắt liếc nhìn tay của Đường
Thời đang chấm bài thi của mình.

Lúc này, trong thư phòng Đường Thờ, xuất hiện hình ảnh như vậy.

Đường Thời một bên kiểm tra đề, một bên chỉ ra chỗ sai của Cố Khuynh
Thành, miệng không chút lưu tình nói: “Cố Khuynh Thành, lúc em thi chưa
tỉnh ngủ sao? Hồi ức chữ ức em lại có thể viết sai?”

Lúc ấy học sinh tiểu học kiểm tra, dùng đều bút chì điền.

Đường Thời vừa nói, vừa cầm cục tẩy, xóa lỗi chính tả của Cố Khuynh
Thành, đổi thành từ “Ức” chính xác, sau đó dùng bút đỏ đánh đúng.

”Cố Khuynh Thành, có phải sáng sớm em chưa ăn cơm hay không? Cái chỗ trống này còn chưa có viết, đã trực tiếp nhảy qua?”

”Quên sao? Sao em không quên mình tên là Cố Khuynh Thành?”

”Cố Khuynh Thành, em đúng là heo? 237 trừ đi 27, đều tính không đúng.”

”Cố Khuynh Thành...”

”Cố Khuynh Thành...”

”Cố Khuynh Thành....”

Bài thi cuối kỳ của Cố Khuynh Thành, có sai bao nhiêu, Đường Thời đều châm chọc Cố Khuynh Thành bây nhiêu câu.

Đường Thời châm chọc Cố Khuynh Thành bao nhiêu câu, sẽ cầm lấy tẩy,
xóa hết lỗi sai của Cố Khuynh Thành, lại dùng bút chì điền đáp án đúng.

Cố Khuynh Thành bị Đường Thời nói từng câu sắc bén, châm chọc đến cuối cùng, liền đỏ vành mắt.

Đường Thời liếc xéo qua cô muốn rơi nước mắt, ngón tay cầm bút, không nhịn được tăng thêm sức lực, rõ ràng muốn dỗ cô gái nhỏ sắp khóc, thế
nhưng nói ra khỏi miệng, lại hoàn toàn không có dỗ dành: “Cố Khuynh
Thành, em dám khóc một cái cho anh thử xem.”

Cố Khuynh Thành cảm giác mình càng ủy khuất, nước mắt thực sự lả tả rơi xuống.

Trong lòng Đường Thời càng hoảng, anh chỉ chỉ bài thi, nói: “Cố
Khuynh Thành, em dám rơi một giọt nước mắt, anh để toàn bộ thành tích
cuối kỳ của em thành hết số không.”

Cố Khuynh Thành lập tức “Oa “ giống trẻ con, khóc ra thành tiếng.

Đường Thời ném bút trong tay xuống, nhở giọng nói một câu: “Phiền toái!”

Sau đó liền khăn giấy trên bàn ra, lau nước mắt cho Cố Khuynh Thành,
mở miệng nói, không còn nhất khoán như trước, chỉ là ngữ điệu thoáng có
vẻ hơi gắng gượng: “ Được rồi, anh sai, đừng khóc.”

Mặc dù giọng anh nói, nghe không được nửa phần thành ý nhận sai.

Nhưng cũng lần đầu tiên trong đời anh chịu nhận thua với Cố Khuynh Thành.

Mà Cố Khuynh Thành vốn không phải đứa trẻ thù dai, lập tức ngừng
khóc, nhìn Đường Thời nói: “Rốt cuộc em kiểm tra được bao điểm.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...