Chương 9: (H) Hôn quân ôm Thái tổ say rượu vừa đi vừa làm
Chương 9: Hôn quân ôm Thái tổ say rượu vừa đi vừa làm, "Bệ hạ ngậm cho chặt, tọt ra mất thì ngựa bự không phi nữa đâu"
Lúc quay trở lại tẩm điện của Hoàng đế, Trần Liễm Vụ chọn đường tắt xuyên qua vườn hoa. Đêm hôm tối tăm lạnh lẽo, nhưng chỉ thấy một mùi thơm lan tỏa.
Cả người Trần Chấp treo trên dương vật Trần Liễm Vụ, nuốt vào thật sâu, theo mỗi bước chân thứ đó lại thúc vào đến nỗi da bụng hắn cũng phồng lên.
Hắn làm sao mà chịu nổi, nhắm mắt lại nhíu mày, vặn vẹo thân thể muốn trốn thoát khỏi sự tra tấn này. Theo động tác của hắn, chiếc áo choàng lụa khẽ quệt qua những nhành hoa ven đường.
"Ngoan nào, đừng nhúc nhích, đang ngồi kiệu cơ mà, còn động đậy nữa thì cẩn thận té xuống đấy." Trần Liễm Vụ lừa gạt Trần Chấp, giọng nói dịu dàng, đưa tay kéo áo lụa lên, vạt áo đã thấm đẫm sương đêm từ những cánh hoa, lỗ thịt cũng đã trơn ướt nhèm nhẹp.
"Ngươi lừa ta..." Trần Chấp ngửa đầu bất lực, hổn hển mà thở, "Rõ ràng là đang cưỡi... ngựa... cấn trẫm..."
Trần Liễm Vụ say mê vẻ đẹp trong cơn say của người trước mặt, không thể rời mắt, khẽ cười mà khàn khàn đáp lại: "Vậy bệ hạ say rượu cưỡi ngựa thì phải cẩn thận hơn chút nhé."
Nói đoạn y ôm lấy eo Trần Chấp mà bắt đầu động thân, sống mũi kề vào thái dương hắn, chùm lên môi hắn mà hôn, "Đoạn đường này hơi xóc, bệ hạ cố chịu một chút..."
Trần Chấp cảm thấy bụng mình muốn sình đến nơi, không thể chịu đựng được nữa, cao giọng hô: "Thả ta ra! Buông ta ra! Ta muốn phóng tiểu!..."
Trần Liễm Vụ thở gấp hơn, rẽ khỏi đường chính đi vào trong bụi hoa, cánh tay y nhấc người Trần Chấp đẩy hắn dựa lên một gốc cây quế, của quý sung huyết, dồn dập ra ra vào vào trong con đường thịt.
Chơi cho Trần Chấp há miệng chỉ biết thở, mất tiếng, chẳng thể nói được gì.
Một giọt mồ hôi từ trán lăn xuống, thấm vào hàng mi dày mà biến mất. Trần Liễm Vụ khàn giọng, ngước nhìn hắn, "Thần cũng muốn phóng tiểu, bệ hạ chờ thần một chút có được không..."
Dương vật cứng rắn càng nắc càng nhanh, càng đâm càng sâu, cuối cùng hung ác chui vào trong tử cung, từng đợt tinh dịch theo cơn co giật phun vào, phun đến nỗi Trần Chấp ý thức mơ hồ, cả người co rút.
Y bắn đến là lâu, tinh dịch nhiều đến nỗi khi Trần Liễm Vụ rút dương vật ra, bụng Trần Chấp đã hơi phồng lên.
Trần Liễm Vụ đỡ Trần Chấp xuống khỏi người mình.
Trần Chấp đứng không vững, đầu gối run rẩy, suýt thì ngã dụi xuống đất. Trần Liễm Vụ vội vàng ôm lấy hắn, ôm vào ngực mình, không ngừng hôn lên gương mặt hắn.
Lần này, Trần Chấp thật sự bị y chơi cho ngốc nghếch luôn rồi. Thân dưới như nhồi bông, hai chân yếu ớt không thể đứng vững, mồ hôi ướt đẫm mi, mặn chát đến nỗi khiến mắt hắn cũng đỏ hoe ngơ ngác.
Trần Liễm Vụ nhìn hắn chăm chú, tim đập như trống trận, khóe mắt cũng ửng đỏ, nhưng trong lòng lại vấn vương tơ hồng mà trở nên điên cuồng.
Bạn thấy sao?