Chương 8: (H) Hôn quân chơi Thái tổ say rượu
Chương 8: Hôn quân chơi Thái tổ say rượu, không biết xấu hổ lừa Thái Tổ tự chủ động nhún
"Chẩm Nhi đừng rên nữa, dưới đó có nhiều người lắm." Ngón tay Trần Liễm Vụ vân vê cánh môi Trần Chấp, một ngón khác lại cứ thế mà thọc rút bên trong cái lỗ của hắn, mân mó cái chỗ nhô lên kia.
"Muốn chỗ này đúng không?"
Mượn bàn rượu che chắn, Thắt lưng Trần Chấp đã bị cởi ra, gậy thịt ngẩng cao nơi bụng dưới, lỗ hoa đằng sau cũng lộ ra, miệng sò giần giật từng cơn. Ngón tay Trần Liễm Vụ bị ngậm mút lút cán ở bên trong, gân xanh trên mu bàn tay y phồng lên, đủ để thấy sức lực mà chủ nhân của bàn tay ấy bỏ ra là không hề nhỏ chút nào.
Rượu thúc dục tình ái, Trần Chấp chỉ cảm thấy yến tiệc lúc này thật phiền phức, ngẩng đầu mơ màng gào lên: "Cút ra ngoài hết cho ta."
Lông mày nhíu lại mang vẻ uy nghi, cái nhíu mày ấy khiến người ta kinh hãi, nhưng ánh mắt hắn lại không tỉnh táo, muốn nhìn xuống đám người bên dưới, nhưng lại chẳng thể nhìn rõ.
Yến tiệc mới chỉ đến lưng chừng, rượu chưa uống đến tuần thứ ba, canh chưa dâng đến bát thứ năm. Các vương tôn đại thần bên dưới đều ngẩng đầu nhìn lên không biết phải làm sao.
Trần Liễm Vụ nhìn xuống nhóm công hầu, "Không nghe thấy sao?"
Thế là đám thái giám nô tài lặng lẽ bước xuống bậc thềm, nhỏ giọng khuyên mọi người rời khỏi yến tiệc.
Cần gì phải khuyên, tiệc này vừa mới mở, cả nhà một vương hầu đã bị giết sạch, các đại thần đều hận mình chạy không đủ nhanh.
Người còn chưa đi hết, Trần Liễm Vụ đã nhịn không được cúi mặt xuống ngậm lấy môi của Trần Chấp mà hôn sâu. Vừa hôn y vừa cúi người, đẩy Trần Chấp ngã ra trên sạp.
Trút bỏ quần áo, của quý nửa cương suốt trong lúc dự tiệc đã rỉ ra dịch nhờn. Y nghiêng người chống lên miệng thịt đã bị mình chơi đến mềm mụp, đầm vào trong vách thịt, nắc hông thúc vào.
"Đừng làm, nhiều người...." Trần Chấp đỏ mặt nằm trên sạp, bị thúc đến nỗi thân thể lắc lư. Hắn chỉ cảm thấy đầu óc càng ngày càng choáng váng, dưới người lại bị vật cứng nào đó thọc vào rút ra, thoải mái đến mức muốn bay lên tận trời. Trần Liễm Vụ đưa đôi mắt như diều hâu quan sát khắp điện, người đã đi hết từ lâu, cửa điện cũng đã được đám nô tài lanh lợi khép lại.
"Vậy thì Chẩm nhi đừng kêu, chúng ta yên lặng một chút, đừng để người khác phát hiện."
Thực ra ngày thường Trần Chấp ít khi kêu ra tiếng trên giường, nhưng có vẻ như sau khi uống rượu thì hắn nhịn không nổi, hàng lông mày dài cau lại, thỉnh thoảng lại vô tình bật ra vài tiếng rên.
"Chẩm Khanh, tả phù hữu bật đang nhìn khanh kìa."
Đôi mắt Trần Liễm Vụ lưu luyến trên lông mày, đôi mắt, bờ môi của Trần Chấp, ba hồn bảy vía đều đã bay sạch.
Bạn thấy sao?