Chương 7: (H) Thái tổ giữa yến tiệc say rượu bị bỡn cợt xoa sò
Chương 7: Thái tổ giữa yến tiệc say rượu bị bỡn cợt xoa sò, dưới áo choàng không một mảnh vải che thân
Sau ngày hôm đó, Trần Liễm Vụ quyết tâm làm Chu U Vương, Trần Chấp cũng gánh cái danh Bao Tự Đát Kỷ.
Quỷ: Đát Kỷ là vợ của Trụ Vương nhà Thương, Bao Tự là vợ của Chu U Vương nhà Chu, là hai mỹ nhân nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc, thường được nhắc đến như những "hồng nhan họa thủy".
Đát Kỷ được cho là một hồ ly tinh mê hoặc Trụ Vương, khiến ông tàn bạo bỏ bê chính sự, dẫn đến sự diệt vong của nhà Thương. Còn Bao Tự nổi tiếng là người ít cười, đã khiến Chu U Vương dùng lửa báo động trêu đùa chư hầu để khiến nàng ta cười, làm mất uy tín của nhà vua và góp phần vào sự sụp đổ của nhà Tây Chu.
Người ngoài chỉ biết hậu cung đổi chủ, nhưng người trong cuộc thì đang đếm từng ngày tàn của Đại Trần.
Ân sủng của hoàng đế ban xuống bao nhiêu, Trần Chấp liền vung ra bấy nhiêu, vàng bạc châu báu rải ra, hóa thành tai mắt bay vào nhà của hàng trăm công hầu đại thần.
Không bao lâu, trên bàn của Trần Chấp đã chất đầy một chồng thư từ được gửi đến.
Trong đó, Trần Chấp yêu thích nhất một bức thư, cảm thấy văn phong rất hài hòa, phóng khoáng vô cùng.
Trên bức thư chỉ có một bài thơ: "Gió mạnh nhổ đại thụ, chưa nhổ rễ đã lộ. Trên có cỏ ký sinh, lưu luyến còn chưa ngộ."
Bức thư này do Bình Lâm Hầu gửi, người nhận là Lễ Bộ Thượng Thư.
*****
Trần Chấp ngồi bên cạnh ngai vàng trong bữa tiệc nhìn Bình Lâm Hầu đang ngồi dưới, nâng chén uống hết một hơi, đặt chén xuống rồi dùng ngón tay gõ gõ, hỏi: "Hầu gia sao không uống? Chẳng lẽ hôm nay tiệc rượu không vui sao?"
Bình Lâm Hầu đang nói chuyện với người bên cạnh, nghe vậy thì vội vàng đáp không dám, đứng dậy nâng chén muốn kính Chẩm quân cùng Hoàng đế.
"Đúng ra là ta phải kính ngươi mới đúng," Trần Chấp cười nói, rượu đã ngấm, hắn hơi ngả người dậy, tay áo dài quét đất, "Bình Lâm Hầu tài hoa xuất chúng, danh tiếng vang dội trong thiên hạ, ta đã ngưỡng mộ lâu rồi. Hôm nay ta kính ngươi ba chén, không đủ để thể hiện lòng thành."
Nói xong, Trần Chấp uống hết ba chén.
Bình Lâm Hầu uống đủ, cảm ơn rồi định ngồi xuống.
"Hầu gia, ngươi làm thơ ngũ tuyệt rất hay, không bằng hôm nay trong bữa tiệc này làm một bài thơ để giúp tiệc thêm phần náo nhiệt?" Trần Chấp chậm rãi nói xong rồi ngả người dựa vào lòng Trần Liễm Vụ, ngẩng đầu nhìn y mà cười.
Trần Liễm Vụ ôm lấy eo hắn, tay luồn vào trong áo, bên trong không mảnh vải che thân, Trần Liễm Vụ vừa xoa vừa nói: "Nếu Chẩm khanh đã có ý này, Bình Lâm Hầu sao không giúp hắn thành toàn?"
Bạn thấy sao?