Chương 4: (H) Thái tổ ngồi xuống nuốt long căn của Hôn quân
Chương 4: Thái tổ ngồi xuống nuốt Long căn của hôn quân, làm đến bụng phồng lên, chỗ đó gian nan phun ra nuốt vào
Trần Liễm Vụ ngủ một giấc đến tận bình minh ngày hôm sau.
Hôm qua tên hoạn quan không biết quy củ kia đã bị chém, hôm nay không còn ai dám đến quấy rầy nữa. Trần Liễm Vụ ngủ quên cả buổi chầu sớm, mãi đến khi mặt trời lên cao mới mở mắt, mắt rồng lim dim, cúi đầu nhìn người trong ngực.
Trần Chấp cũng vừa tỉnh dậy, khẽ mở mắt nhìn y, giọng khàn khàn gọi một tiếng "Hoàng thượng", đoạn nói: "Hạ thần thấy khó chịu."
Cảnh tượng này khiến Trần Liễm Vụ hoàn toàn tỉnh như sáo. Y chống tay ngồi dậy, ôm lấy Trần Chấp vào trong lòng mình, hỏi: "Khó chịu chỗ nào?"
"Bệ hạ giúp thần xem thử, có phải là do vết thương hôm qua chưa lành, bị cọ xát trên lưng ngựa hay không..." Trần Chấp vẫn còn ngái ngủ, ngón chân đạp tấm chăn gấm ra, mở bắp đùi trần trụi trước mặt Trần Liễm Vụ.
"... Bên ngoài đúng là có hơi sưng, để trẫm nhìn coi bên trong thế nào." Trần Liễm Vụ cúi đầu giữa hai bắp đùi hắn, dò xét một lúc liền xoa xoa đặng cắm vào trong.
Ngón tay thon dài của Trần Chấp vò lấy áo ngủ của Trần Liễm Vụ, khớp xương nổi lên.
"Bên trong vậy mà nóng quá..." Nói đoạn, ngón tay Trần Liễm Vụ quấy vòng trong vách thịt, rồi ấn lên điểm mẫn cảm hơi nhô lên kia.
Ngón tay Trần Chấp vò trên người Trần Liễm Vụ càng chặt, nhíu mày thở ra tiếng, trở tay bịt mắt, khiến tay hắn lại kéo áo bào của y một cái.
Thấy Trần Chấp im lặng nhưng thái độ cứ như muốn cự mà nghênh, Trần Liễm Vụ cười, phủ phục xuống sát gương mặt Trần Chấp, "Trẫm chỉ muốn xem thử nơi đó..."
Trần Chấp ngửa cổ, cánh tay che không hết, mặt mày khó nhịn, "Không muốn."
"Trẫm phải sờ vào mới biết được nơi đó có bị thương hay không chứ." Trần Liễm Vụ từ từ siết chặt cánh tay hắn, lừa gạt hắn, ngón tay trong vách thịt lại càng ấn xuống mạnh hơn.
"Bệ hạ..." Trần Chấp thở hổn hển gọi y.
"Ừm?"
"Bệ hạ..."
"Trẫm đây."
Trần Chấp cau mày, duỗi dài cánh tay muốn kéo Trần Liễm Vụ lại gần. Trần Liễm Vụ lập tức ôm lấy eo hắn. Trần Chấp chăm chú, cổ dán sát vào người Trần Liễm Vụ, miệng vẫn lẩm bẩm gọi "bệ hạ".
Hơi thở gấp gáp, sóng tình dâng cao.
Trần Liễm Vụ cảm thụ được huyệt thịt bọc lấy tay mình đang mút chặt lại, co rút từng cơn, cũng cảm nhận được thân thể Trần Chấp trong ngực mình phát run.
Đầu sát bên đầu, mặt Trần Chấp dán vào cái gáy của Trần Liễm Vụ nhìn về phía màn trướng, đã không còn buồn ngủ, cũng chẳng còn hứng thú gì nữa.
Hắn đã một đêm không ngủ, chuyện hôm qua phê duyệt tấu chương "bốn biển thái bình" cùng với việc hoàng đế đột nhiên không khỏe lúc hoàng hôn bỗng khiến hắn đau đầu run tay. Hai chuyện này khiến hắn hoang mang, nhưng hắn cũng không có thời gian để hoang mang nữa, bởi vì hắn cần phải nhanh chóng quấn chặt lấy hoàng đế, như dây leo bám vào cây lớn, chặt đứt con đường ăn chơi sa đọa kéo dài đã lâu của triều đại này.
Bạn thấy sao?