🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Cũng có thể, Bệ hạ sẽ không để quốc gia này sụp đổ

Chương 19: Cũng có thể, Bệ hạ sẽ không để quốc gia này sụp đổ

Như vậy cũng coi như xong chuyện.

"Vậy thì, bệ hạ muốn gì làm quà?" Trần Chấp tựa đầu lên gối nhìn Trần Liễm Vụ, người đang nằm trên ghế quý phi, vừa đung đưa vừa ăn nho, hỏi.

Trần Liễm Vụ nhắm mắt, miệng đang nhai nho, "Muốn Chẩm nhi lại cùng trẫm đón thêm một sinh thần nữa." Mái tóc y theo động tác lắc lư nhẹ nhàng trượt xuống, tán loạn trên mặt đất.

"Bệ hạ thương thần đến vậy sao. Chỉ có thế thôi mà cũng gọi là quà?"

Trần Liễm Vụ hình như chỉ đáp một tiếng "Ừ" nhỏ, khó mà nghe rõ. Y lại bứt thêm một quả nho vào miệng, tiếp tục nhai.

Trần Chấp nhìn y, chợt nhớ ra một chuyện.

Dựng tay làm gối đầu, ngón tay khẽ ấn vào sau gáy, Trần Chấp suy nghĩ một lúc, rồi mở lời chậm rãi bảo: "Chưa đầy nửa tháng nữa là đến thọ yến, sao trong cung lại chẳng thấy sắp xếp chỗ ở cho các hoàng thân quốc thích thưa bệ hạ?"

Trần Chấp vốn không biết rõ việc sắp xếp chỗ ở trong cung, chỉ là hắn đã nhìn thấy danh sách mừng thọ do Thôi Hoài Cảnh đưa tới, trong đó không có bất kỳ cái tên nào thuộc hoàng tộc.

"Đều ở đất phong của họ cả." Trần Liễm Vụ vẫn tựa mình trong ghế quý phi, nhắm mắt lại.

"Thọ yến tới, vốn dĩ họ nên được triệu vào triều." Trần Chấp nói.

Trần Liễm Vụ cũng đặt tay dưới đầu, ghế quý phi theo cử động của y mà nhấp nhô, lắc lư chậm rãi cho đến khi ngừng hẳn. Lúc này, y mới lên tiếng: "Chẩm Nhi, họ không thể đến được nữa."

Trong màn châu im lặng một hồi lâu.

Trần Chấp chống tay ngồi dậy, "Thần không hiểu."

Đôi ủng rồng nhẹ nhàng chạm xuống đuôi ghế, Trần Liễm Vụ phất tay áo đứng dậy, bước về phía giường, tiện tay ném một quả nho vào miệng.

"Kẻ điên thì điên, kẻ tàn thì tàn, chỉ còn biết giam mình ở đất phong mà thôi."

Trong màn châu, Trần Chấp khẽ cúi đầu.

Trần Liễm Vụ nằm bên cạnh hắn, lười biếng nghịch ngón tay hắn, miệng nói: "Thực ra, trong đám hoàng huynh hoàng đệ của ta, chẳng thiếu kẻ sẵn sàng vì lấy lòng nhà họ Khương mà hút mủ liếm ghẻ cho chúng. Nhưng họ số khổ, ai nấy cũng đều được hoàng tổ phụ (ông) yêu quý, chẳng giống như ta."

Trần Chấp nhìn về phía y.

"Ta là đứa bị hoàng tổ phụ ghét nhất, từ nhỏ đã bị lạnh nhạt trong hoàng thất, chẳng có chút căn cơ nào, cho nên nhà họ Khương mới chọn đưa ta lên ngôi vị này."

"Hiện giờ trong hoàng tộc người lành lặn hẳn hoi chỉ còn mỗi ta." Trần Liễm Vụ nắm ngón tay Trần Chấp, nhướng mày lắc đầu, như đang tiếc cho đám huynh đệ của mình số phận không may.

Trần Chấp nhắm mắt lại, ngửa đầu dựa vào cột giường.

"Từ nhỏ hoàng tổ phụ đã không ưa ta, nói nhìn thấy bộ dạng của ta liền phiền lòng, có lần trong yến tiệc, chẳng hiểu sao lại nổi giận với ta, đuổi ta ra ngủ ở chuồng ngựa hơn một năm trời."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...