Chương 18: (H) Lòng chiếm hữu bướng bỉnh của hôn quân
Chương 18: Quấn lấy che mắt chơi nát Thái Tổ, lòng chiếm hữu bướng bỉnh của hôn quân
"Vừa rồi ở trong sân ngươi đang cười với ai, hửm?"
Trần Chấp vừa về đến tẩm điện đã bị Trần Liễm Vụ túm lấy ném lên trên giường.
Thân thể Trần Liễm Vụ phủ lên ghì chặt lấy Trần Chấp, giữ tay hắn lại, kéo áo ngoài của hắn ra, "Trẫm vẫn luôn đợi ngươi trong tẩm điện, cách cửa sổ trẫm đã nhìn thấy rõ ràng, đó là ai hả?"
Trần Chấp không kịp phòng bị, không ngờ sức lực của Trần Liễm Vụ lại khủng khiếp như vậy, cả dục hỏa của y cũng bừng bừng đến khó tin.
Trần Liễm Vụ vén áo hắn lên, dương vật liền xộc thẳng vào trong, đâm đến mức Trần Chấp cắn chặt lưỡi, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Của quý cương cứng thẳng tắp đảo lộn bên trong lỗ thịt. Nơi đó của Trần Chấp vừa nhỏ vừa hẹp, cảm giác như bị thúc cho rách ra đến nơi.
Trần Liễm Vụ không hề quan tâm cái lỗ thịt đang run rẩy co rút lại, thọc vào rút ra từng chập từng chập, "Trẫm đang hỏi ngươi! Đó là ai!"
"Đó chẳng là ai cả..." Trần Chấp nhíu mày lấy tay chống trán, đau đến trên trán toát mồ hôi lạnh. Trần Chấp không phải không chống trả được y, chỉ là vết thương của y chưa lành, Trần Chấp không muốn phải đánh nhau với y một cách vô cớ. Hắn cảm thấy Trần Liễm Vụ thật sự là chả có chuyện gì mà cũng giận lẫy cho được, bèn hỏi: "Thần không thể cười với người khác sao?"
Trần Liễm Vụ nghe vậy lửa giận lại bùng lên, hai mắt như có lửa thiêu đốt, nghiến răng chất vấn: "Sao ngươi dám cười với kẻ khác?"
Trần Chấp nghe lời này thì sững sờ nhìn Trần Liễm Vụ, nhất thời không biết y có phải lại không tỉnh táo, lại phát điên rồi không.
"Sao ngươi dám cười với kẻ khác?" Trần Liễm Vụ như gằn ra từng chữ mà chất vấn hắn, từng câu từng từ đều như dao nhọn, mà dưới hông thì càng ép sát vào khe thịt của Trần Chấp, hung ác đâm vào.
Trần Chấp cau chặt đôi mày, bụng hắn bị Trần Liễm Vụ húc đến nổi lên, cứ như muốn đâm thủng hắn luôn vậy. Y phát điên rồi.
Trần Chấp nhìn Trần Liễm Vụ.
"Kẻ đó là ai, ngươi không nói phải không? Được," giọng Trần Liễm Vụ trầm xuống, "Giờ trẫm sai người giết hắn ngay, như vậy hắn là ai cũng không còn quan trọng nữa."
"Trần Khoách!" Trần Liễm Vụ vung tay gọi ra ngoài cửa, âm thanh vang vọng ra tận ngoài đình viện.
"Bệ hạ!" Trần Chấp gọi y, đưa tay nắm lấy cánh tay y, "Người đừng hồ đồ nữa."
Hình như lúc này Trần Chấp không nói cũng sai, mà nói ra lại càng sai. Trần Liễm Vụ nghe vậy liền cúi người áp sát mặt vào hắn, "Ngươi dám cản trẫm?"
"Từ trước đến nay đều là ngươi bảo trẫm đi giết người, sao, hôm nay giết hắn lại không được cơ à?"
Trần Chấp im lặng nhắm mắt, dưới người bị y thúc mạnh như muốn xuyên thủng bụng. Hắn đưa tay ôm lấy Trần Liễm Vụ, dùng chút kiên nhẫn cuối cùng muốn dỗ dành y.
Bạn thấy sao?