Chương 1: (H) Thái tổ Nguyên đế tỉnh dậy sau trăm năm
Chương 1: Thái tổ nguyên đế tỉnh dậy sau trăm năm, bị dí đầu bắt ngậm chỗ đó của con cháu mình
*Quỷ: Vì bối cảnh là cổ trang nên Quỷ sẽ giữ nguyên một số từ Hán Việt và thêm chú thích khi cần
Thái Tổ Nguyên Đế: Hoàng đế đầu tiên của một triều đại
Tử tôn: hiểu đơn giản là con cháu, cháu chắt
Trần Chấp cảm giác như mình đã ngủ một giấc rất dài.
Hắn quả thực nên nghỉ ngơi thôi. Hắn từ khi còn là một thư đồng bé nhỏ của huyện lệnh đã chiêu binh chiếm huyện, từ huyện chiếm quận, từ quận chiếm cả giang sơn, diệt bốn nước, thống nhất thiên hạ, chinh phạt ngoại bang, mở mang bờ cõi, trùng tu quốc chế, nuôi dưỡng muôn dân. Hơn ba mươi năm văn trị võ công, cuối cùng trao lại cơ nghiệp muôn đời cho con cháu.
Chỉ là, tỉnh dậy sau giấc ngủ này, giang sơn của hắn đã đổi thay mất rồi.
"Hoàng thượng ..."
"Cút."
Trần Chấp ngồi dậy từ trên giường, nghe tiếng động bên ngoài màn trướng. Tiếng bước chân đến gần, một bàn tay vén màn gấm lên. Trần Chấp và người đứng ở ngoài màn bốn mắt nhìn nhau.
Long bào thêu 81 đường kim tuyến Phi Long đang khoác trên người kẻ khác.
Tẩm điện của thiên tử 40 năm, nay hắn lại thành kẻ nằm trên giường.
"Lăn ra đây." Người mặc long bào nhìn Trần Chấp, lạnh lùng nói với bên ngoài.
"Dạ!" Một thái giám thấp bé chạy đến trước mặt hắn.
"Ngày tế bái Thái Tổ mà dám đưa hầu giường đến, ngươi không sợ chết sao?"
"Nô tài liều mình vì Hoàng thượng, không sợ chết." Thái giám nhỏ khúm núm quỳ lạy đáp.
Trần Chấp im lặng, đứng dậy giữa cuộc đối thoại của hai người kia. Giữa lúc này, hắn chỉ xác nhận được một điều, long bào trên người kẻ trước mắt vẫn là long bào hắn định ra năm đó khi lập quốc. Thiên hạ này vẫn là thiên hạ của người nhà họ Trần.
Sau đó hắn quỳ rạp xuống đất, lạnh nhạt hành lễ bái vua. Đương nhiên, lễ nghi này cũng là do hắn định ra.
Mà Thái Tổ mà người tự xưng là Hoàng đế kia gọi có lẽ cũng chính là hắn.
Vậy thì tên tiểu tử Hoàng đế này... chính là huyền tôn (chít) của hắn.
Trần Chấp quỳ rạp trên mặt đất, hai mắt nhìn sàn nhà lạnh lẽo, suy nghĩ đảo loạn trong đầu.
Huyền tôn của hắn lên tiếng, bảo hắn quỳ lên giường.
Thái giám nhỏ kia vẫn đang nịnh nọt Hoàng đế, nói nam sủng này tuy dung mạo không đủ diễm lệ, nhưng có chỗ đặc biệt, Hoàng thượng thử một lần sẽ biết.
Trần Chấp đứng dậy, xoay người quỳ trên giường. Đầu giường có một chiếc gương đồng, Trần Chấp nhìn vào gương bèn thấy đôi mắt hẹp dài của mình, gương mặt vẫn là gương mặt thời trẻ của hắn, nếu thân thể cũng vẫn là thân thể của hắn, vậy thì hắn biết cái điểm đặc biệt mà thái giám nói là gì rồi.
Bạn thấy sao?