🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 52: Còn sống là còn có thể dùng

Sau đó chép chép miệng, rất đáng tiếc mà nói: 

"Một tiểu nha đầu tốt lành như vậy lại bị hủy hoại, thật sự là đáng thương! Nhưng vẫn còn sống, ít nhất cũng còn có thể dùng!" Ném xuống lời này sau đó liền không để ý tới người khác, xoay người bỏ đi. 

Trong lời nói mơ hồ để lộ ra thông tin quái dị khiến cho mọi người cảm thấy rất không thoải mái, nhưng cũng không có nơi để hỏi, không thể làm gì khác hơn là thảo luận vớ vẩn một trận, tự mình dọa mình. 

Tần Như Thương thử bộ váy đỏ, cũng dùng được, có điều cái khóa của bộ váy này thật phức tạp, tuy nói nàng đến cổ đại cũng bốn năm, nhưng bởi vì đi lại thường là mai danh ẩn tích (giấu họ giấu tên) trong giang hồ, cho nên thói quen ăn mặc cũng đều là vạt áo ngắn kiểu dáng tiện lợi. 

Loại váy múa này nàng chưa mặc qua, chỉ có thể dựa vào cảm giác của mình một tầng một tầng tròng vào trên người. 

Cho đến khi buộc lại sợi dây lưng cuối cùng trên eo, lúc này mới đi đến trước gương đồng lớn quan sát. 

Thì ra là một bộ áo thủy tụ, ống tay có một hạt cúc áo ẩn dấu, tay áo vừa bỏ xuống, xòe rộng ra ít nhất ba thước. 

Như Thương vỗ trán, chẳng lẽ là để cho nàng đến hát kịch sao? Đến triều đại không tồn tại trong lịch sử để chơi đùa à? 

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cho rằng so với hát kịch không có quan hệ, có thể là người Tây Dạ nghĩ tay áo múa thật dài thì khi đứng lên sẽ nhìn đẹp hơn mà thôi. 

Đang nghĩ ngợi, chợt nghe nơi xa một hồi tiếng sáo du dương truyền đến, nhẹ nhàng bay bổng trong không khí, cũng không phô trương. Cẩn thận nghe lại, dường như cũng không quá giống từ cây sáo phát ra. 

Âm thanh này làm lòng người sợ hãi, sa sút tinh thần, cho dù là nàng, cũng không thể không bị tác động. 

Tinh thần hơi chút ổn định lại, liền đẩy nhẹ cửa ra đi tìm kiếm phương hướng của âm thanh đó. 

Đi một lúc thì trước mắt xuất hiện một tiểu Cung Viện, có một lớp đá trải lót trên mặt đường theo thứ tự thẳng đến Vương Cung Tây Dạ. 

Nàng vừa đến, nguồn âm thanh kia cũng truyền đến trước mặt. Như Thương nheo mắt nhìn lại, chỉ thấy một đội người Tây Dạ đang đi về phía bên này. Bốn người nâng ghế trúc, bên cạnh còn có một nam tử đi theo, bộ dáng như một nghệ nhân lặt vặt, âm thanh kia chính là từ chỗ của hắn phát ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...