🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 283: Người trong bức tranh —— là hắn

Thế nhưng lúc vừa thấy, lại khiến bản thân rơi vào tầng tầng lớp lớp trong sương mù.

Người trên bức tranh đó —— chính là hắn.

Cô độc chứng nheo mắt, đem toàn bộ lực chú ý đều tập trung vào trong bức tranh.

Trên bức tranh là bộ dáng hắn khi ở Tây Dạ, trang phục ăn mặc cũng là điển hình của Tây Dạ, khi đó đang ngồi ở trên ghế mây khép hờ nửa mắt được bốn người nâng, không thấy bất kỳ biểu cảm hay suy nghĩ gì.

Hắn không nhớ được vào lúc nào bị người vẽ ra một bức tranh giống như vậy, ngồi trên ghế mây đi lại khắp nơi trong Vương Cung, đây là chuyện khi ở Tây Dạ hắn thường làm nhất.

Không có mục đích gì, nhưng mà không muốn để cho bản thân dừng lại.

Cho dù hắn chỉ là ngồi, dù chỉ là ngồi trên ghế được mọi người nâng đi đi lại lại.

Thời điểm nghĩ như vậy, lại thấy được nữ tử ao trắng nhẹ nhàng bước tới rồi giơ lên cánh tay, ống tay áo rũ xuống lộ ra cổ tay mảnh khảnh.

Chỉ có một chiếc vòng tay bạch ngọc thoáng cái liền trượt tới giữa khuỷu tay, nàng khẽ cúi đầu nhìn, giống như là mới phát hiện vòng tay bị trượt đến chỗ này. Sau đó mở miệng tự nói:

"Làm sao đã gầy thành như vậy?"

Rồi phục hồi tinh thần trở lại, cánh tay tiếp tục thăm dò lên phía trước, bộ dạng như là muốn chạm tới người trên bức tranh.

Đáng tiếc ở giữa ngăn cách cái bàn dài, bức tranh thì treo hơi cao, căn bản không thể nào chạm được.

Nàng thất vọng thu hồi cánh tay, lại tự do rũ xuống, cô độc chứng cho rằng nữ tử kia phải là nên rơi lệ, nhưng mà lại chỉ nặng nề than một tiếng, cũng không có giọt lệ nào chảy xuống.

Rõ ràng đau thương, nhưng lại không thấy rơi lệ, hắn biết, đây là biểu hiện bi thương đến cực hạn.

"Thiên Minh......" Thanh âm yếu ớt truyền đến, đang gọi một cái tên.

Cái loại gọi đó thật kỳ diệu, rõ ràng tiếng người phát ra ở ngay trước mắt, lại giống như xa cách ngàn dặm vạn dặm, biến ảo khôn lường như vậy.

"Thiên Minh......" Nàng lại gọi, thanh âm run rẩy, thật tha thiết mà kêu gọi, nhưng cũng chỉ là phí công.

"Đời này còn có thể nhìn thấy được Thiên Minh của ta sao?" Nữ tử ngã vịn bên cạnh bàn dài, nhìn thẳng vào trên bức tranh, giống như là đang hỏi người, hoặc là đang tự hỏi bản thân. "Thật vất vả sắp xếp tai mắt ở Tây Dạ, cả ngày lẫn đêm phập phồng lo sợ, đề phòng bị người phát hiện mà gây bất lợi cho ngươi hay không. Nhưng làm như vậy không vì cái gì khác, chỉ là muốn đem bộ dạng ngươi ghi chép lại thật kỹ, rồi sau đó trở về giao cho ta một bức tranh của ngươi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...