🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Ở trong sa mạc, người ta chính là chủ tử

Nàng chuẩn bị dẫn Liên Nhi trở về trong lều, hiện tại những người Tây Dạ đã tỉnh ngủ, đứng dậy la hét, khiến cho mọi người nhanh chóng chuẩn bị bỏ chạy. 

Có thật nhiều người vây quanh lại, bảy miệng tám lời theo chân bọn hắn nói:

"Không xong! Trong đội múa chúng ta có một người mất tích, còn có một người bị đâm mù hai mắt! Đêm qua nhất định là có người đánh lén, chúng ta gặp nguy hiểm nha!" 

Bước chân của Như Thương dừng lại, cũng xoay đầu lại nhìn về phía những người Tây Dạ. 

Nhưng chỉ có một người trong đó đẩy ra  người đang nói chuyện, sau đó lớn tiếng quát: 

"Kêu cái gì mà kêu? Sa mạc là nơi có thần linh, há lại để cho các ngươi láo xược như vậy! Sợ gặp nguy hiểm, bây giờ có thể đi trở về! Chỉ là trước khi đi, phải giao nộp tiền bạc ra cho chúng ta, nếu như không giao, vậy một bước cũng đừng muốn đi!"

Người nọ đứng dậy, khăn trùm đầu vẫn chưa khoác lên, gương mặt râu quai nón làm cho hắn nhìn càng thêm hung ác. 

Gầm lên như vậy, những người tham gia múa kia vốn là đang có chút hứng thú, hiện giờ cũng không dám lên tiếng. 

Đừng nói bọn họ không bỏ tiền, cho dù là có bỏ ra thì phải làm thế nào đây? 

Một người rời đi, sẽ có đường sống sao? 

Ở trong sa mạc, người ta chính là chủ tử. Không có những người này, ai cũng không đi được đến Tây Dạ Quốc, hơn nữa càng không thể trở về được chỗ cũ. 

Sa mạc Tháp Đạt Lý giống như là một mê tung (ý nói nếu như đi vào bị lạc thì sẽ không tìm ra được tung tích), bão cát thổi tung khắp bầu trời hoàng hôn, mặt trời nơi này nằm phía nào cũng nhìn không ra, chứ đừng nói đi phân biệt đông tây nam bắc. 

Dọc đường đi đến, dấu chân đạp xuống một cái liền bị gió thổi không thấy, quay đầu nhìn lại, không ai có thể nhìn được đường khi đó nằm ở phương nào? 

Như Thương quay đầu lại, thấy "Người bị bệnh cô độc" cũng đi ra, sau đó bắt đầu đưa tay vén lên lều vải của hắn, đối với chuyện xảy ra xung quanh, một chút phản ứng hắn cũng không có. 

Nàng dẫn theo Liên Nhi đi trở về, không có gấp gáp thu dọn, chỉ là cẩn thận xem xét một chút tổn thương trên mắt của nàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...