🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 279: Hoàng đế và cung nữ nói chuyện

Cung nữ không có trực tiếp trả lời, chỉ khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng Đế, sau đó khẽ nói: 

"Ban đêm gió lạnh, hoàng thượng nên trở về đi! Bảo trọng thân thể." 

"Là nàng muốn ta bảo trọng thân thể sao?" Hắn lại nói một câu, lúc này Cô Độc Chứng mới nghe ra chút không thích hợp. 

Hoàng Đế Đông Thục, theo lý nên tự xưng là trẫm! 

Giống như Tây Dạ Vương tự xưng là Cô! (Cô là Cô Vương tiếng tự xưng của Vương hầu thời xưa) 

Dĩ nhiên, ở trước mặt người vô cùng thân mật, vẫn có rất nhiều thời điểm có thể trực tiếp dùng "Ta" tự xưng. 

Nhưng xưng hô như thế, tuyệt đối cũng không nên gọi to ở trước mặt một hạ nhân, việc này không hợp thể thống. 

Hắn tiếp tục nghe, lại thấy cung nữ áo xanh thoáng run sợ, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nói: 

"Làm sao có thể. Nương nương rất ít nói chuyện, một tiếng bảo trọng này là Mạc Đình nói." 

Lúc nói chuyện trên mặt nữ tử lộ nét đau thương, rõ ràng thản nhiên, nhưng lại không để cho người khác khinh thường. 

"Mạc Đình năm nay ngoài ba mươi phải không?" 

Nữ tử gật đầu, 

"Hồi hoàng thượng, ba mươi lăm." 

"Nga!" Hoàng Đế nặng nề than một tiếng, lại ngẩng đầu lên, giống như là đang nhìn trời, cũng giống như là đang suy nghĩ điều gì."Nhớ lúc ấy, ngươi mới chỉ có mười mấy tuổi, cả ngày làm bạn ở bên cạnh Liên Nhi líu ríu nói chuyện không ngừng. Khi đó ta còn nói đùa ngươi ầm ĩ, luôn nghĩ cách muốn đuổi ngươi đi. Nhưng mà hiện tại... Sao ngay cả ngươi cũng không thích nói chuyện đây? Nàng không cười, ngươi cũng theo đó không cười, ta đúng là mong muốn ngươi giống như trước đây, ít nhất ở trong viện Liên nhi còn có thể có một chút nhân khí." 

Lời nói rất tang thương, cho dù ai nghe xong cũng sẽ sinh ra ẩn ẩn đau lòng. 

Cô Độc Chứng liền dựa vào dưới tàng cây lẳng lặng mà xem toàn bộ diễn biến ở trước mặt, cũng không có bất kỳ cảm xúc dao động. 

Nhiều năm như vậy, hắn luyện được một môn công phu tốt nhất, chính là mặt không đổi sắc. 

Chẳng những sắc mặt bình thường, tâm cũng tĩnh như mặt nước phẳng lặng. 

"Thời gian lâu dài, tính tình cũng phai mờ đi." Giọng nói cung nữ lại tới, phối hợp với Hoàng Đế Đông Thục, cũng hiện lên vài phần thê lương. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...