🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 273: Để lại cho bản thân con đường lui

Như Thương cười khẽ, tỏ vẻ tán thành ý tưởng của hắn. 

Nàng cảm thấy được an bài ở trong tòa trạch viện này, ý tứ có chút miễn cưỡng, tuy rằng vẫn không đến mức đưa bọn họ vứt tới mặc kệ, nhưng phớt lờ không để ý trong một khoảng thời gian thì rất có khả năng. 

Hơn nữa, coi như sau khi hồi triều nhị hoàng tử lập tức bẩm báo, trong cung đối với chuyện này đưa ra an bài như thế nào, hoặc là lúc nào thì đưa ra an bài, vẫn đều là chuyện không chắc chắn. 

Nói đến, thật ra thì thân phận của Cô Độc Chứng rất khó xử, không chỉ có hắn khó xử, trong triều vương công quý tộc bao gồm hoàng tử và hoàng thượng lại càng thêm khó xử. 

Hắn ở Tây Dạ hai mươi năm, chuyện quốc sự của Đông Thục sớm đã có một cảnh tượng đổi khác. 

Có thái tử mới, còn có nhiều đệ đệ mới hắn căn bản chưa từng gặp qua, ngoại trừ hoàng thượng ra, tất cả mọi thứ đều là hoàn toàn mới. 

Lúc này hắn trở về, muốn hoàng đế đặt hắn vào chỗ nào đây? 

Vẫn làm thái tử sao? 

Vậy thái tử hiện tại phải làm thế nào? 

Chỉ phong Vương? 

Sợ rằng cũng không đơn giản như vậy! 

Bây giờ những hoàng tử thái tử kia sẽ xem hắn là cái gai trong mắt, hắn sẽ bị coi là một cái chướng ngại trở thành mũi nhọn để những người đó truy đuổi. 

Nàng biết hoàng gia vô tình, đối với huynh đệ từ nhỏ cùng nhau lớn lên cũng có thể vô tình, huống chi hắn chưa từng gặp qua mặt ca ca. 

"Đi thôi!" Nàng tán thành ý tưởng của Cô Độc Chứng, "Nơi đó sớm muộn gì chúng ta cũng phải trở về, thăm dò đường đi trước cũng tốt!" Suy nghĩ lại một chút, rồi nói: "Ta muốn trở về Thục Đô một chuyến... Không đợi buổi tối, một lát ta sẽ đi!" 

"Ngươi có thể cứu người, hay có thể làm gì?" Cô Độc Chứng nói đến đây, đồng thời cũng nhìn tới móng tay của nàng. 

Ý tứ rất rõ ràng, là đang nhắc nhở Như Thương nàng không thể tiếp tục dùng móng tay bị đứt mở cửa. 

"Ta không cứu được!" Nàng nói thật, "Nhưng mà cảm thấy không nên cứ như vậy vứt bỏ Thục Đô. Ta không có lòng lương thiện như Tiêu Phương, sở dĩ muốn đi xem Thục Đô một chút, là để giữ lại cho bản thân chúng ta một con đường lui." 

_________________

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...