🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 268: Không buông tay

Khi hắn nói lời này, ánh mắt lại nhìn phương xa. Đón ánh nắng như lửa thiêu đốt, khiến cho mắt hắn chớp nhẹ một cái. 

Như Thương nhìn thấy có chút thất thần, nhưng vẫn kịp thời khống chế tâm trạng ngổn ngang, sau đó cũng học theo bộ dáng của hắn nhìn tới bầu trời phương xa, đồng thời mở miệng, kiên định nói: 

"Không buông tay! Ta thuyết phục không được bản thân trải qua đần độn u mê cả đời! Dù truy đuổi đến cùng cũng chỉ là một cái đáp án, mặc dù như vậy, ta cũng yên lòng." 

Cô Độc Chứng không nói nữa, Như Thương không biết, một câu không buông tay của mình, lại khiến cho tận đáy lòng hắn không hiểu vui sướng, nhưng cũng phát ra một tiếng than nhẹ kèm theo chút đau lòng. 

Hắn cảm thán nàng cố chấp, đồng thời cảm thán bản thân cũng như nàng không thu tay được. 

Hắn hỏi Như Thương có muốn buông tay hay không, hắn để Như Thương một mạch suy nghĩ thật kỹ, nhưng chẳng phải là cũng đang tự cấp bản thân một cơ hội lựa chọn. 

Nhưng hắn biết, bất kể chọn lựa bao nhiêu lần, kết quả tất cả đều giống như nhau. 

Có lẽ Như Thương nói rất đúng, hắn và nàng vốn là người cùng đường, bắt đầu từ lần trong sa mạc ra tay cứu giúp, số mạng hai người đã cột lại một chỗ, ai cũng không chạy được. 

.  ..... 

Đội ngũ đi thong thả, lại thêm ban đêm nghỉ ngơi, đi suốt hai ngày mới đến Tấn Dương. 

Quỷ Đồng đã bắt đầu mong đợi cảnh sắc phồn hoa hưng thịnh của thành Tấn Dương, nhưng nhị hoàng tử ở phía trước vào thành, để đội ngũ dừng lại phía ngoài năm dặm. 

Mắt thấy Hạo Vương đi ở phía trước quay đầu lại, Như Thương khẽ cười lạnh, nhỏ giọng nói: 

"Xem ra thành Tấn Dương này cũng không phải là dễ đi vào!" 

Nàng vừa dứt lời, hoàng tử đã giục ngựa mà đến, ở trước mặt ba người dừng lại, sau đó tay chỉ vào một đường khác, nói: 

"Theo đường nhỏ đó đi hơn một dặm là có thể nhìn thấy một tòa trạch viện to lớn, các ngươi hãy nghỉ ngơi ở nơi đó trước, bổn vương phải quay về cung bẩm báo, không thể l* m*ng mà dẫn người đi vào!" 

Lời của hắn Cô Độc Chứng cũng không phản đối, mặc dù biết ở ngoài thành này khó tránh khỏi phát sinh phiền phức, nhưng hắn nói muốn đi bẩm báo trước cũng coi như hợp tình, làm cho người ta không có lý do phản bác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...