🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 230: Lại là Tiêu Phương!

Có được lý do này, cho nên khi Tần Như Thương nhìn thấy đóa hoa văn kia, thì sao có thể buông tha truy đuổi? 

Cô Độc Chứng có cảm giác bản thân đang từ đuổi theo người đã biến thành ngăn cản người, hắn muốn ngăn Tần Như Thương dừng lại, thật sự cách nàng chạy rất không bình thường. 

Chuyện kỳ quái vẫn luôn xảy ra, ở trong khe núi này hầu như là không hề có một khắc nào yên tĩnh. 

Vào lúc Như Thương cảm thấy mình đã có thể vọt tới trước mặt để xem rõ mặt của nàng ta thì nữ tử ở trong sông lại đột nhiên biến mất không thấy! 

Ba người đều dừng lại cùng một lúc, trơ mắt nhìn nơi nữ tử biến mất vô căn cứ mà không phát ra được một lời nào. 

Cô Độc Chứng không có quan tâm nhiều đến mặt nước, chỉ nhìn sang Như Thương, hắn hỏi: 

"Vừa rồi là ngươi làm cái gì?" 

Như Thương ngẩn ra, cũng không giấu diếm mở miệng nói: 

"Nữ nhân đó ta đã từng thấy! Trên vai nàng có một hoa văn hình cánh quạt, ta đã thấy một người có đặc trưng với nàng giống nhau như đúc. Nhưng cũng không phải người thật, mà ở trong bức họa, Tiêu Phương nói đó là sư muội của hắn!" 

Khi nàng nhắc đến Tiêu Phương, Cô Độc Chứng lại bỗng nhiên nhíu mày thật nhanh, sau đó theo bản năng buột miệng nói một câu: 

"Lại là Tiêu Phương!" 

"Tiêu Phương thế nào?" Như Thương có chút không hiểu phản ứng của hắn, hỏi tới. 

Nhưng hắn lại hỏi ngược lại: 

"Cuối cùng đối với Tiêu Phương ngươi hiểu rõ được bao nhiêu?" 

Chỉ một câu hỏi, liền làm cho Như Thương á khẩu không trả lời được. 

Nàng muốn nói mình hiểu rất rõ Tiêu Phương, bởi vì chung sống cùng nhau bốn năm, có lẽ sẽ không có người nào hiểu rõ hơn nàng. 

Nhưng lời nói chưa kịp ra khỏi miệng, lại đột nhiên ý thức được, thật ra thì hiểu biết của nàng đối với Tiêu Phương cũng không được nhiều lắm. 

Nàng chỉ biết về tính tình, biết được bản lãnh công phu của hắn, còn xuất thân và quá khứ của hắn thì hoàn toàn không biết gì cả. 

Những năm gần đây, Tiêu Phương đối đãi đúng là hễ biết thì sẽ nói và hễ nói thì sẽ nói hết (*), nhưng mà chưa bao giờ nhắc đến chuyện đã qua trước đây. (gốc câu trên là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn) 

Dĩ nhiên, nàng cũng không có hỏi. 

Với nàng mà nói, quá khứ của một người đại biểu cho nhiều chuyện riêng tư, bất kể là xuất phát từ tôn trọng hay là tin tưởng, cũng không chủ động đi hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...