🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 220: Đến đáy cốc

"Ngươi và Tiêu Phương quen biết rất lâu?" Hắn lại mở miệng, nhưng không tiếp tục câu hỏi lúc nãy, mà giống như là bắt đầu tán gẫu việc nhà. 

Như Thương than nhẹ một tiếng, sau đó gật gật đầu, nói: 

"Bốn năm. Bốn năm trước ta bị người chôn sống, sau khi thoát được lại bị thương nặng, là Tiêu Phương đã cứu ta, giữ ta ở lại trong Sơn Trang bốn năm." 

"Vậy hẳn là các ngươi rất thân thiết." Giọng nói Cô Độc Chứng vẫn là cái loại không lạnh không nhạt, trên mặt không có một chút biểu cảm, thậm chí Như Thương cảm thấy nếu như nàng không trả lời, hắn cũng sẽ không quá để tâm. 

Nhưng nàng vẫn đáp: 

"Phải! Rất rất thân. Thân đến xem hắn như người thân ruột thịt, cho nên hắn xảy ra chuyện, ta sẽ không tránh được nóng nảy một chút." 

Lời nói này thật có chút bất đắc dĩ, bốn năm ở Tần Lĩnh, không phải vài ba lời là có thể nói hết rõ ràng. 

Giữa nàng và Tiêu Phương, cũng không chỉ một câu "Người thân nhất" là có thể giải thích được. 

Ở giữa có rất nhiều lời nói hay không nói, có rất nhiều chuyện làm hay không làm, còn có rất nhiều tình cảm bày tỏ hay không bày tỏ. 

Hắn vẫn luôn truy đuổi, nàng thì vẫn luôn trốn tránh. 

Nhưng hai người cũng không có vì vậy mà cố ý cách xa đối phương, cũng không cảm thấy lúng túng. 

Đôi khi Như Thương có ảo giác kỳ quái, cảm thấy nàng và Tiêu Phương chính là cùng một người, là một thân thể. 

Nàng đột phá đến thế giới này, biết đâu chính là để ở một thời không khác tìm một bản sao của chính mình. 

Tuy vẫn khác biệt nhiều hơn giống nhau, nhưng mà trên người Tiêu Phương có loại khí chất rất giống với nàng, hắn có thể đã trải qua những chuyện mà trong cuộc sống của nàng không thể vượt qua. 

Như Thương miên man suy nghĩ, cũng không có tiếp tục câu hỏi của Cô Độc Chứng nữa, đi thêm một lát, liền có tiếng nước chảy róc rách lọt vào tai, lúc này Cô Độc Chứng mở miệng nói:

"Đến!" 

Mọi người bước nhanh lao ra khỏi khu rừng rậm, trong nháy mắt tầm nhìn ở trước mặt bỗng trở nên sáng sủa. 

Cảm giác bị bao phủ trong bóng đêm dày đặc không còn nữa, nàng ngẩng đầu lên chỉ thấy trăng non lưỡi liềm đang treo lơ lững giữa bầu trời, kèm theo những vệt sao nhỏ chiếu lên sáng rực cả một vùng đất rộng lớn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...