🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 85: 83

Tống Bảo thẫn thờ nhìn câu kia, hai hàng lệ rơi xuống.

Thảo nào y cứ thấy kỳ quái, rõ ràng lúc mới thành thân Đường Cảnh Hạo và y không ưa nhau khiến y có cảm giác một khắc sau mình sẽ bị vứt bỏ, ai ngờ vẫn luôn ngồi vững trên ghế Thái tử phi, chẳng gặp chút sóng gió nào.

Y còn tưởng hắn nể mặt phụ thân mình là Tống thừa tướng, nào ngờ đây là sự bảo vệ Đường Cảnh Hạo cố nhịn đau lưu lại cho mình khi còn tỉnh táo.

Y là đồ hèn nhát, chỉ biết làm bông hoa phụ thuộc vào người khác, chẳng có chút cứng cỏi nào, nếu mất đi sự quan tâm chăm sóc của Đường Cảnh Hạo thì chỉ có một con đường chết.

Y thật sự rất muốn tiến lên ôm đối phương nhưng hành động bất tiện, chỉ có thể bồng bềnh bay lên trời như con diều giấy, lang thang trôi dạt đến địa điểm kế tiếp.

——————

Đất rung núi chuyển, cảnh vật hoang tàn, trời đất than khóc.

Nhìn cảnh tượng đẫm máu trước mặt, Tống Bảo chỉ thấy toàn thân bủn rủn.

Đây là...... Đây là lúc họ gặp động đất năm đó.

Chẳng lẽ thời gian y trở lại không phải kiếp này mà là kiếp trước sao?

Tống Bảo sợ run, nhớ lại cảm giác kinh khủng khi bị ngựa giày xéo, biết rõ không làm gì được nhưng vẫn bất chấp đến xem lại mình lúc ấy.

Thân thể tuân theo ý nghĩ, y vừa nghĩ vậy thì lập tức đi tới túp lều đơn sơ, qua lớp vải mỏng còn loáng thoáng nghe thấy mình rên rỉ kêu đau bên trong.

"Bệ hạ! Vết thương của ngài phải băng bó mới được!"

Tống Bảo giật mình, quay người lại mới phát hiện Đường Cảnh Hạo đang chống một khúc cây nhìn chằm chằm vào lều.

"Trẫm không sao......" Đường Cảnh Hạo ngăn cản người bên cạnh gọi thái y, hoàn toàn không để ý thái dương mình đang chảy máu, "Chăm sóc nương nương quan trọng hơn."

Đường Cảnh Hạo lại bị thương, lại đầm đìa máu me trước mặt Tống Bảo làm y đau lòng muốn chết.

Y hoàn toàn không biết Đường Cảnh Hạo cũng từng bị thương nhiều như vậy. Trong lúc y thống khổ, Đường Cảnh Hạo cũng đang chịu đựng đau đớn.

Y thấy sắc mặt Đường Cảnh Hạo tái nhợt nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh phức tạp. Nhìn Đường Cảnh Hạo lặng lẽ bước vào lều, ngắm mình đang hôn mê bằng ánh mắt dịu dàng nhớ nhung lưu luyến vô cùng. Nhìn Đường Cảnh Hạo chẳng đoái hoài gì tới vết thương mà cứ nắm chặt tay mình.

"Bảo à, Hạo ca ca lại sắp quên mất ngươi rồi."

Tống Bảo bàng hoàng, gần như đứng không vững.

Chẳng lẽ ở kiếp trước chỉ khi bị thương hoặc nguy hiểm tính mạng thì Đường Cảnh Hạo mới khôi phục lại ký ức bị xóa đi sao.

Vậy rốt cuộc làm thế nào y có được cơ hội sống lại?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...