🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 80: 78

Nhờ đẩy nhanh tốc độ nên cuối cùng kiệu hỉ mười sáu người khiêng của phủ Kính Vương cũng kịp về phủ trước giờ lành.

Lần này Tống Bảo và Đường Cảnh Hạo cải trang đến thăm nên không tiện ra ngoài phủ, đành phải ngồi tạm trong hỉ đường chờ xem lễ.

Tống Bảo lúc thì nhìn vương phủ treo đầy lụa đỏ, lúc thì nhìn món ăn dọn sẵn trên bàn, cảm thấy hết sức thú vị.

Lần cuối thấy khung cảnh vui tươi này là ngày y thành thân.

Năm đó y chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, chẳng có khái niệm gì về cuộc sống tương lai, chỉ thấy vô cùng vất vả, đời này không muốn thành thân lần hai nữa.

Hệt như cái xác không hồn nghe ma ma bên cạnh chỉ dạy từng câu từng chữ, làm một con rối ngoan ngoãn bị giật dây.

Sau lễ đại hôn, y ra sân sau bắt chuyện với Đường Cảnh Hạo lúc ấy vẫn còn là Thái tử.

Sau đó......

"Ôi!"

Tống Bảo đưa tay đỡ đầu, chỉ thấy đau như búa bổ, trước đây không nghĩ tới nên chẳng có cảm giác gì, giờ muốn nhớ lại thì phát hiện mình chẳng nhớ chút gì về đêm tân hôn, sắc mặt y trắng bệch, rốt cuộc vẫn không hiểu tại sao.

"Bảo?" Đường Cảnh Hạo luôn chú ý đến y nên lập tức nghiêng người nắm chặt hai tay y, trong giọng nói lộ ra vẻ khẩn trương, "Có chỗ nào không khỏe à, sao sắc mặt ngươi kém thế?"

"Không ạ......" Tống Bảo nhìn hai tân lang khua chiêng gõ trống vào cửa, cuối cùng vẫn nói ra nỗi sợ hãi của mình, "Hạo ca ca, ngươi còn nhớ đêm tân hôn của chúng ta không? Không hiểu sao ta chẳng nhớ gì cả, giống như......"

Giống như tuổi thơ vui vẻ làm thư đồng đã bị y quên sạch, cứ như bị ai xóa mất.

"Đừng nhớ nữa."

Đường Cảnh Hạo xoa nhẹ mu bàn tay Tống Bảo dưới tay áo rộng, hắn muốn mở miệng trấn an nhưng mấy chuyện kỳ quái này hệt như ám tiễn khó đề phòng, một mực đe dọa hai người họ, dù hắn là Hoàng đế cao quý của một nước cũng khó lần ra manh mối, chỉ có thể ẩn mình chờ thời cơ.

"Không nhớ thì thôi vậy." Tống Bảo cười hiền, hôm nay là ngày vui của đệ đệ Đường Cảnh Hạo, y không muốn kéo đối phương vào nỗi ưu phiền không thể giải quyết, "Chắc cũng là mấy nghi lễ như hôm nay chứ gì."

Thấy Đường Cảnh Hạo vẫn cau mày, y nhịn không được đưa tay xoa xoa.

"Hạo ca ca còn nói ta nữa à, chính ngươi cũng ưu sầu kìa." Nói xong y cười ha ha, "Chỉ cần bây giờ cả nhà chúng ta hạnh phúc mỹ mãn là được rồi, đâu thèm nhớ chuyện xưa làm gì."

Tốt cũng được, xấu cũng được, cuối cùng vẫn thoảng qua như mây khói.

Đầu óc y chậm chạp nên chỉ biết nhìn hiện tại.

Chỉ thấy chuyện trước mắt thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...