🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 61: 59

Kể từ lần trước từ biệt trong cung, hơn một năm rồi Đường Cảnh Hạo chưa gặp lại hai bào đệ song sinh này.

Đã lâu không gặp, hai tên nhóc quậy phá lại cao to vạm vỡ hơn, nhìn cũng có khí khái nam tử hán đại trượng phu.

"Dĩ nhiên là không bằng Vĩnh Vương điện hạ rồi." Kính Vương thấy Đường Cảnh Võ thì hừ lạnh một tiếng, mặc dù ngoại hình người này rất giống hắn nhưng hắn vẫn thấy mắt không phải mắt, mũi không phải mũi, "Ta đã sắp thành thân mà vẫn có người chưa vợ kia kìa."

Sắc mặt Vĩnh Vương lập tức trở nên khó coi, hắn từng định thân hai lần, tiếc là cả hai lần đều xôi hỏng bỏng không.

Lần đầu tiên là chỉ phúc vi hôn thông gia từ bé, đáng tiếc lúc ba tuổi vị hôn thê của hắn sốt cao rồi mất vì bệnh nặng.

Vị hôn thê thứ hai do mẫu hậu định năm mười hai tuổi, mặc dù chỉ gặp nhau hai lần nhưng cũng có tam thư lục lễ, đã định ngày thành hôn.

Sau khi đến đất phong Vĩnh Vương bắt đầu lo liệu hôn lễ, qua năm sẽ tổ chức đón dâu, đáng tiếc chưa hết mùa đông mà người đã mất.

Không hiểu sao đường đường một quý tử danh môn mà giữa đông lại đi trên mặt hồ đóng băng, còn sơ ý đạp trúng lỗ câu cá, ngay cả xác cũng tìm không ra.

"Không được nói gia như vậy!"

Kính Vương ngẩn người nhìn củ cải không biết từ đâu nhảy ra, nhìn hệt như củ cải còi, chưa cao đến nửa người mà còn dang tay ra đứng trước mặt hắn đòi làm anh hùng.

Rõ ràng gầy nhom mà còn muốn bênh vực kẻ yếu, nhìn kỹ cây củi nhỏ này khá đáng yêu, mắt vừa to vừa tròn, chỉ là thực sự quá gầy, nhìn là biết chẳng bao giờ được ăn no. Đường Cảnh Hạo mới làm cha nên thấy đứa bé này thì không khỏi đau lòng, tò mò hỏi.

"Đây là ai vậy?"

"Khoai Môn mau lại đây nào." Đường Cảnh Võ túm áo đứa bé kéo ra sau lưng, giờ đã biết ra vẻ đứng đắn, thấp giọng giải thích, "Huynh đệ chúng ta chỉ đùa thôi chứ không phải sắp đánh nhau thật đâu, ngươi đừng đòi chính nghĩa, coi chừng làm ngươi bị thương bây giờ."

Lần này đứa bé hoảng hồn, đôi mắt đen láy rưng rưng nước.

"Tiểu nhân...... có phải tiểu nhân làm sai rồi không?"

"Không sao!" Đường Cảnh Võ xoa đầu đứa bé. Lần đầu tiên hắn biết an ủi người, "Có chuyện gì lớn đâu, ngươi đừng sợ."

Hắn che chở người sau lưng rồi giải thích với Hoàng đế đại ca.

"Hoàng huynh đừng trách nhé, đây là đứa bé đệ nhặt về, y giỏi lắm, vừa biết đánh đàn vừa biết chẻ củi nữa."

"Xem tiểu tử ngươi đắc ý chưa kìa." Đường Cảnh Hạo thấy vẻ dương dương đắc ý của hắn thì hơi buồn cười, "Thôi tới đại sảnh nói chuyện đi. Cảnh Văn, ngươi đã làm chủ thì làm cho ra dáng một chút."

"Vâng!" Đường Cảnh Văn lập tức chắp tay ra hiệu, "Mời các vị đi lối này."

Huynh đệ gặp nhau dù sao cũng là chuyện vui.

Hắn chỉ kênh kiệu thôi chứ không phải không có tình cảm đâu.

Kính Vương vui vẻ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...