🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 52: 50

Đầu óc Tống Bảo mụ mẫm, những chuyện trước kia không hiểu hiện ra trong đầu, nhưng không phải kiếp trước y chết thảm mà là ký ức tuổi thơ y không hề có ấn tượng gì.

Nghe cha mẹ kể hồi bé y rất thích khoe mẽ, quả nhiên y thấy mình bé xíu như hạt đậu mà cứ quấn lấy một tiểu ca ca tuấn tú, y đang thắc mắc đối phương họ gì tên gì thì nghe mình gọi lanh lảnh.

"Thái tử ca ca muốn ăn mứt quả không ạ?"

Y đưa mắt nhìn tay phải đang giơ cao, mứt quả đỏ mọng bị y gặm ướt nhẹp, nhìn rất bẩn nhưng Thái tử ca ca không chê mà cắn một quả, còn khen y biết lễ nghĩa.

Y luôn đi theo đối phương như chó con, một bước cũng không rời, vẫy đuôi chơi xấu.

"Thái tử ca ca, bụng Bảo Bảo kêu như chim sẻ vậy, chắc là đói rồi á."

Y vừa nói xong thì có rất nhiều sơn hào hải vị cho y lựa chọn, ăn đến khi bụng căng tròn như quả bóng.

Tống Bảo lờ mờ đoán ra đối phương là ai nhưng không sao tin được, một khắc sau, cái miệng nhỏ líu lo không ngừng của y đã nói ra tất cả.

"Thái tử ca ca, nếu đệ gọi ca là Hạo ca ca thì ca có giận Bảo Bảo không?"

Người dỗ dành y là Hạo ca ca, người xót y là Hạo ca ca, trong lòng y cũng chỉ có mỗi mình Hạo ca ca.

Đường Cảnh Hạo cưng chiều y hơn cả cha mẹ, y nhăn nhó mách tội: "Hạo ca ca, ma ma nói đệ không tuân thủ quy củ trước mặt ca nên đòi phạt đệ, đệ sợ bị đánh lắm, mông nở hoa luôn đó."

Đường Cảnh Hạo bế y lên cao, nói Bảo Bảo đừng sợ, không ai đánh được y đâu.

Về sau lớn hơn một chút, y theo Đường Cảnh Hạo đọc sách biết chữ, nằm bò ra bàn lẩm bẩm: "Phu tử nói con mình lấy vợ rồi, ai cũng phải cưới vợ hết, vậy sau này Bảo Bảo cưới Hạo ca ca được không?"

Đường Cảnh Hạo đã trả lời y thế nào nhỉ?

"Bảo, ngươi đừng làm ta sợ mà."

Hừ, sao lại nói lời này chứ, thật chẳng văn vẻ gì cả. Tống Bảo ghét bỏ nhíu mày, một khắc sau lập tức trợn to mắt.

Má ơi, sao bụng đau thế này?

Như sắp nứt ra vậy!

"Nương nương tỉnh rồi! Nương nương! Mau dùng sức đi nương nương!"

Dùng sức? Sao phải dùng sức?

Tống Bảo còn đang thắc mắc thì thấy Đường Cảnh Hạo bên cạnh run tay lau mồ hôi cho mình.

"Bảo, ngươi ngoan ngoãn nghe lời bà đỡ đi, ta ở đây với ngươi, đừng sợ nữa nhé?"

À, thì ra không phải cầu hôn bị từ chối mà là mình sắp sinh.

Tống Bảo cứng đờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...