🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 20: 19

Tống Bảo không hề hay biết nguy cơ gì mà còn đang vui vẻ ăn mì.

Giờ một tô mì Dương Xuân y cũng có thể ăn ngon lành như heo con ủn ỉn.

Phải biết mì trắng này quý lắm, dân thường chỉ được ăn mì thô thôi.

Kiếp trước y sống lưu vong, ngay cả bánh bột thô cũng không nỡ ăn hết một lần mà độn thêm củ cải chua, cẩn thận từng li từng tí gặm cả ngày.

"Ngon thế cơ à?"

Đường Cảnh Hạo nhìn bộ dạng này của y cũng đói bụng theo.

"Bệ hạ đừng cười thần nữa." Tống Bảo đỏ mặt khẽ ợ một cái, "Trước kia đúng là thần xa xỉ vô độ, xưa nay không hiểu nỗi khổ trong nhân thế......"

Hưng thịnh, bách tính khổ; Suy vong, bách tính khổ.

Lầu son rượu thịt thối, ngoài đường dân chết cóng.

Ngày xưa y chỉ nghe câu này từ miệng phu tử chứ không hiểu ý nghĩa của nó.

Nhưng sau khi y không còn toàn thân phú quý, thành kẻ lưu vong còn thấp kém hơn cả dân thường thì mới hiểu được sống trên đời này khó cỡ nào.

Phía sau sơn hào hải vị, cẩm y ngọc thực của họ bây giờ e là mồ hôi nước mắt của hàng vạn dân chúng.

——————

"Giờ ngươi giác ngộ như vậy đúng là hiếm thấy mà." Đường Cảnh Hạo nhìn vẻ nghiêm túc của Tống Bảo, quả thực là kẻ sĩ ba ngày không gặp phải rửa mắt mà nhìn, dù muốn giả vờ giả vịt cũng rất khó. Nhưng Đường Cảnh Hạo vẫn trấn an, "Nhưng ngươi cũng đừng bạc đãi mình quá, dù sao giờ ngươi cũng đang có thai, phải bồi bổ mới được."

"Thần nhất định sẽ không bạc đãi mình đâu ạ." Tống Bảo bưng tô húp một hớp nước mì, canh gà thơm ngon làm y húp xì xụp, "Thần sẽ đối đãi mình và bé cưng thật tốt, bệ hạ cứ yên tâm lo việc nước đi ạ......"

Nói xong Tống Bảo dừng lại, nhớ tới gã họa sĩ ám quẻ kiếp trước thì lập tức tê cả da đầu.

"Sao lại thất thần rồi?"

Tống Bảo lấy khăn lau miệng rồi run run khoác tay rồng.

"Nếu bệ hạ làm xong quốc sự có thể ở cạnh thần và bé cưng thì quá tốt rồi, bé cưng cũng cần bệ hạ quan tâm nhiều hơn đấy ạ!"

Dù sao Tống Hoàng hậu cũng hiểu mình rất rõ.

Đầu óc y kém cỏi nhất định sẽ chẳng làm nên trò trống gì, phải có Hoàng thượng phu quân bảo bọc mới có thể sống tạm qua ngày.

Tống Bảo ôm tay rồng lắc lư.

"Bệ hạ có chịu không nè?"

Đường Cảnh Hạo bị ôm thì sửng sốt, một lát sau mới hắng giọng đáp ứng.

"Chịu."

Đúng là cha quý nhờ con mà.

Hì hì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...