🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: Review & Spoil

Điều khiến mình chú ý vào truyện này ngay cái nhìn đầu tiên là tag chữa lành. Và thực sự từng mảnh ghép, từng cảm xúc và từng mối quan hệ trong Tuổi trẻ vô danh đã không hề khiến mình thất vọng.

Truyện này không có hào quang nhân vật chính quá mạnh mẽ. Cả công và thụ đều phải trải qua quãng thời gian khó khăn để đạt được ước mơ, để có thể đến với nhau và sẻ chia cho đối phương những gì trọn vẹn nhất mà mình có.

Hai người đều có tuổi thơ và quãng thời gian trưởng thành khó khăn chật vật. Phí Bạc Lâm (công) mất mẹ từ lúc học lớp 10, cha thì ngoại tình từ lâu và đã có gia đình mới từ lúc anh còn nhỏ. Cuộc sống thiếu thốn, không điểm tựa nhưng không vì thế mà bào mòn ý chí và tâm hồn thiện lương của anh.

Mặc dù sống một mình nhưng bên cạnh anh vẫn còn dì Ngô, người dì hàng xóm hết lòng giúp đỡ, bạn bè xung quanh luôn khen ngợi và chia sẻ. Có lẽ nhờ vậy mà Phí Bạc Lâm đủ bao dung và yêu thương để che chở và sưởi ấm cho Ôn Phục (thụ).

Ôn Phục không được may mắn như Phí Bạc Lâm. Gia đình vốn chẳng hạnh phúc, cha mẹ lấy nhau không phải vì tình yêu, mẹ cậu mất sớm, trước lúc đi bà chỉ dặn: "Phải học cho thật giỏi, nhất định phải học thật giỏi. Học là con đường duy nhất để thoát khỏi nơi này. Con phải đi đến một nơi rộng lớn hơn để cất tiếng hát, đã đi được thì đừng bao giờ quay trở lại."

Và cậu đã làm đúng theo ý bà hay số phận đã sắp đặt đúng theo lời bà từng căn dặn. Cậu lạc khỏi nhà, lạc trên con đường vô danh, lạc giữa những tháng ngày chẳng nhìn thấy tương lai.

Và đó cũng là điểm bắt đầu cho khoảng thời gian bên nhau của hai người. Một người như tìm được bến đỗ, tìm được "nhà". Một người có 10 đồng thì dành trọn cho em 10 đồng, nuông chiều nhưng vẫn uốn nắn em nên người.

Đương nhiên truyện tag gương vỡ lại lành nên vẫn phải có những tình tiết chia xa và gặp lại. Nhưng điều mình thích là cách tác giả lồng ghép duyên phận, nhân quả, những lựa chọn và cái giá phải trả. Người còn thương sẽ quay về, quả đắng cũng là quả và ai cũng phải tự hoàn thành bài học của chính mình, bất kể là tốt hay xấu, vô tình hay cố ý.

Nói đây là một hành trình tình yêu ngọt ngào thì không hẳn. Với mình "Tuổi trẻ vô danh" là một ngôi nhà nơi có tình yêu, tình bạn và tình thân. Có những lúc phải rơi nước mắt vì số phận quá nghiệt ngã, nhưng cũng có vô số phân cảnh phải bật cười vì cảm xúc cạn lời của Phí Bạc Lâm, hành động ngố ngố iu iu của mèo con Ôn Phục...

Điểm sáng của truyện chính là hành trình, không phải đích đến. Một cảm xúc rất khác với những lần đọc truyện trước đây của mình. Khi đọc Tuổi trẻ vô danh mình tận hưởng quá trình họ trưởng thành, họ chăm sóc lẫn nhau, cưng chiều nhau chứ không phải hồi hộp đợi xem bao giờ gương vỡ mới lành.

Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện chua chua ngọt ngọt, với anh công yêu chiều, dành hết tất cả cho em, một bé thụ ngoan ngoãn với mình anh, kiệm lời nhưng thẳng thắn thì bộ truyện này dành cho bạn.

Và biết đâu, trong hành trình của họ, bạn sẽ tìm thấy một phần tuổi trẻ của chính mình.

Có câu hỏi nào thì mọi người có thể để lại dưới bình luận, mình sẽ cố gắng trả lời nhé!

Đôi lời từ Editor: Mình xin phép giải oan cho Ôn Phục một xíu nha. Ôn Phục thực ra là một em ngoan ngoãn và lương thiện. Em bé không bị rối loạn ngôn ngữ mà em chỉ kiệm lời và còn hơi khờ dại thôi. Em khờ dại nhưng không phải là không biết trò chuyện, càng không hỗn với mọi người thân của mình.

Bên cạnh đó, quy tắc edit của mình là cái gì chưa làm được thì vừa khóc vừa làm. Edit đến chương 10 thì mình nhận ra mình rất yêu thích truyện này và rất muốn edit xong để mọi người cùng đọc nên mình phải hoàn truyện trước khi bắt đầu những kế hoạch tiếp theo.

Quá trình edit mình rất gấp gáp, mình làm bất kể ngày đêm. Mình biết truyện vẫn còn nhiều thiếu sót, bản thân vẫn còn nhiều thứ phải hoàn thiện nên mình cũng đang cố gắng từng ngày. Mình rất biết ơn những tình cảm và góp ý chân thành từ mọi người.

Mình mong mọi người có thể đọc truyện trong tâm thế thư giãn và vui vẻ. Đó là món quà lớn nhất đối với mình. Và thực sự mình không mưu cầu nổi tiếng hay gì đâu. Tại vì sau truyện này có lẽ phải một thời gian dài nữa mình mới quay lại edit truyện. Biết đâu lúc đó mình sẽ có thể thay thế từ edit bằng từ dịch 😉

Một lần nữa, cảm ơn mọi người rất nhiều!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...