🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 105: Ngoại truyện 6.2: Quay ngược thời gian, nuôi vợ từ bé

Editor: Sophie

Sau khi viết được một lúc, Phí Bạc Lâm cứ thấy có gì đó sai sai.

Anh vô thức quay đầu lại, lập tức giật mình.

Ôn Phục đang đứng ngay phía sau, cách anh chỉ một sải tay, trần như nhộng thò đầu ngó vào vở bài tập của anh. Không rõ đã đứng đó bao lâu.

Lúc này Phí Bạc Lâm mới sực nhớ mình quên chưa mặc đồ cho thằng bé.

May mắn là đang tháng Sáu, trời vừa nóng, cửa sổ trong nhà lại đóng kín, nên Ôn Phục đứng đó một lúc cũng không dễ bị cảm lạnh.

Phí Bạc Lâm gấp vở bài tập, rồi đứng dậy đến tủ quần áo lấy bộ đồ mới mà Lâm Viễn Nghi đã mua cho Ôn Phục.

Tìm thấy quần áo xong, anh ngồi bên giường vẫy tay gọi Ôn Phục: "Lại đây."

Ôn Phục ba bước gộp hai bước đi tới, liếc nhìn cái tên trên bìa vở bài tập.

Phí Bạc Lâm.

Ôn Phục chẳng nhận ra chữ nào.

Cậu biết viết tên mình, còn cảm thấy đắc ý vì tên mình hời hơn tên Phí Bạc Lâm, viết xong chỉ mất nửa thời gian so với tên anh.

Phí Bạc Lâm tất nhiên không biết cái đầu nhỏ 6 tuổi của Ôn Phục đang nghĩ gì, anh chỉ thấy Ôn Phục đi đến trước mặt mình, rồi mới nhận ra tay chân và bụng đều ửng đỏ.

Anh xoay Ôn Phục quay người lại, phát hiện lưng, bắp chân và mông của Ôn Phục cũng đỏ ửng.

Phí Bạc Lâm nghiên cứu Ôn Phục một lúc, hiểu chuyện gì đang xảy ra, mặt anh đỏ bừng lên.

Anh đã kỳ cọ Ôn Phục quá mạnh tay, những mảng ửng lên đều là vết tích do khăn tắm để lại.

Thôi xong. Nếu mẹ mà về, thấy anh "tắm" cho em trai đến đỏ au như miếng thịt kho, thể nào cũng vỗ bôm bốp lên đầu anh cho xem.

Anh luống cuống túm lấy Ôn Phục hỏi: "Có đau không?"

Ôn Phục đứng trước mặt anh, giống như trong phòng tắm, chỉ nhìn anh mà không nói gì.

Phí Bạc Lâm 8 tuổi vẫn chưa đủ dũng khí để thừa nhận lỗi lầm của mình, chỉ dám quay mặt lẩm bẩm: "Đau cũng không nói."

Anh đưa quần áo ra, hỏi: "Em biết mặc không?"

Quần áo thì dĩ nhiên Ôn Phục biết mặc. Sáu tuổi rồi, ai lại không biết mặc cơ chứ.

Thấy Ôn Phục lặng lẽ nhận bộ đồ ngủ, Phí Bạc Lâm lại rụt tay về lấy lại: "... Thôi, để anh mặc cho. Em giơ tay lên."

Tưởng rằng việc mặc quần áo cho Ôn Phục sẽ khó khăn như việc tắm rửa, nào ngờ Ôn Phục ngoan ngoãn đến lạ, bảo giơ tay thì giơ tay, bảo ngẩng đầu thì ngẩng đầu, như một con búp bê vải, Phí Bạc Lâm bảo cử động thế nào thì cử động thế đó.

Mặc quần áo xong cho cậu, Phí Bạc Lâm nhìn đồng hồ treo tường, đã gần mười hai giờ Lâm Viễn Nghi còn một tiếng nữa mới đóng cửa hàng.

Anh nhanh chóng vào phòng vệ sinh rửa mặt rồi quay lại phòng khách, thấy Ôn Phục mặc bộ đồ ngủ rộng hơn người một cỡ. Lâm Viễn Nghi mua size bình thường cho trẻ 6 tuổi, nhưng Ôn Phục lại nhỏ hơn nhiều so với bạn bè cùng tuổi, quần áo đương nhiên không vừa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...