Chương 87: Không tìm thấy
Editor: Sophie
[2017.11.20]
Anh Bạc Lâm,
Không còn ảnh nữa rồi.
Em ghét họ.
Ôn Phục
Ngày 20 tháng 11 năm 2017
(644000, Khu Thúy Bình, thành phố Nhung Châu, tỉnh Tứ Xuyên, Số 132, Tiểu khu Long Đàm, đường Chí Tri, Gửi Phí Bạc Lâm)
Cơ duyên để Ôn Phục được về nước diễn ra không hề vui vẻ.
Đó cũng là khởi đầu cho quãng thời gian cậu bị công ty đóng băng hoạt động.
Mùa đông năm 2017, những bức thư Ôn Phục viết cho Phí Bạc Lâm đã chất thành một đống hơn năm trăm bức trong nhà Stella. Lúc ấy còn hai tháng nữa mới đến thời gian về nước theo quy định trong hợp đồng của cậu.
Hai năm qua mâu thuẫn giữa nhóm thực tập sinh lớn tuổi người Hàn do Park Dong Hee cầm đầu và Ôn Phục đã như nước với lửa.
Bọn chúng không dám gây chuyện lớn nhưng mấy trò vặt vãnh thì không bao giờ ngừng lại. Sau khi các thủ đoạn như cô lập và chế giễu hoàn toàn vô dụng với Ôn Phục, chúng bắt đầu dùng mọi cách để gây phiền phức cho cậu.
Ví dụ lợi dụng lúc Ôn Phục còn đang tập nhảy hoặc viết thư, chúng cố tình xả hết nước nóng khiến Ôn Phục khi vào phòng tắm chỉ có thể tắm bằng nước lạnh. Hoặc chạy đến phòng của Ôn Phục trước khi cậu về ký túc xá, ép bạn cùng phòng mở cửa để bới tung chăn đệm của cậu.
Hôm nay Ôn Phục phải tắm nước lạnh thì ngày mai sẽ xả hết nước nóng trước khi Park Dong Hee tập luyện xong. Phòng của cậu bị bới tung thì cậu sẽ chạy đến phòng của Park Dong Hee, cuộn chăn nệm của hắn quẳng ra ngoài. Đôi bên ăn miếng trả miếng, không ai nhường ai.
Cuối cùng hai tháng trước khi cậu rời Hàn Quốc, một cuộc xung đột chưa từng có đã nổ ra.
Ngòi nổ là Park Dong Hee vừa hoàn thành cuộc phẫu thuật thẩm mỹ lần thứ hai. Xương cằm, sống mũi đã được gọt và cấy ghép. Hắn đang trong thời gian kiêng cữ và nghỉ ngơi, không được vận động.
Một ngày nọ trong khoảng thời gian đó, hắn trở về từ bên ngoài vào lúc nửa đêm vừa lúc bắt gặp Ôn Phục đang ngồi xổm ở hành lang viết thư.
Park Dong Hee tình cờ thấy Ôn Phục đang ngẩn ngơ nhìn một tấm ảnh. Ôn Phục nhanh chóng nhận ra ánh mắt của hắn và lập tức cất tấm ảnh đi. Không cất ở một vị trí cụ thể nào vì cậu luôn mang theo tấm ảnh chụp chung với Phí Bạc Lâm bên mình mỗi ngày. Ở nơi này ngoài cơ thể cậu ra không có nơi nào đáng tin cậy.
Sau hai tuần quan sát, Park Dong Hee phát hiện Ôn Phục rất trân quý tấm ảnh này. Thế là vào một buổi chiều mưa, lợi dụng lúc Ôn Phục đang tắm trong phòng tắm chung hắn đến tìm bảo vệ mượn cớ xin chùm chìa khóa tủ gửi đồ, mở tủ của Ôn Phục lấy tấm ảnh đó từ trong áo khoác của cậu.
Vì vừa làm thực tập sinh vừa viết nhạc phối khí cho nhóm tiền bối đã ra mắt để kiếm tiền bản quyền nên Ôn Phục bận rộn hơn người khác. Do đó cậu thường là người cuối cùng rời phòng tập và dĩ nhiên chỉ có thể tranh thủ vài chục phút cuối cùng có nước nóng trong phòng tắm lúc nửa đêm để đi tắm.
Bình luận