Chương 86: Thật ra em không hề giận
Editor: Sophie
Những năm ở nước ngoài, chuyện của Ôn Phục về sau Phí Bạc Lâm mới được nghe từng chút một qua lời của Stella.
Nhắc lại quãng thời gian ấy, điều đầu tiên Stella kể thậm chí còn xảy ra trước khi Ôn Phục xuất cảnh, đó là lời nói dối đầu tiên cô nói giúp Phí Bạc Lâm.
Khi máy bay từ Chiết Giang hạ cánh xuống Quảng Đông, cả đoàn có một tiếng đồng hồ để ăn uống rồi mới tiếp tục bay sang Hàn Quốc. Trong bữa ăn vài thực tập sinh mới làm quen với nhau, chỉ có Ôn Phục cứ loay hoay với chiếc điện thoại mới đổi với Phí Bạc Lâm.
Cậu liên tục bấm số của anh nhưng không gọi được. Mỗi lần mở danh bạ, màn hình lại hiện lên thông báo không có sim. Sao có thể được, buổi sáng chính tay Phí Bạc Lâm đã đổi SIM vào máy cho cậu cơ mà?
Đúng lúc ấy Stella người đã ngầm thỏa thuận trước với Phí Bạc Lâm đi tới hỏi chuyện. Ôn Phục nói sim trong máy đã biến mất, hỏi liệu có thể mượn điện thoại của Stella để gọi cho Phí Bạc Lâm không.
Stella lấy điện thoại ra mỉm cười bảo: "Bây giờ cậu có gọi cũng chẳng ích gì, cậu ấy đang trên máy bay rồi."
Ngón tay Ôn Phục khựng lại. Đôi mắt vừa khóc sưng húp trên chuyến bay trước vẫn chưa kịp khô. Cậu biết Stella nói đúng nhưng vẫn chẳng đành lòng buông điện thoại xuống.
"Tôi còn lời chưa kịp nói hết," Ôn Phục khẽ thì thầm, "Anh ấy giận rồi."
Stella đưa tay định xoa đầu cậu. Nhưng theo phản xạ Ôn Phục lập tức giơ tay che đầu, hơi né tránh. Hành động ấy khiến những người cùng bàn không khỏi chú ý.
Stella nhớ đến lời Phí Bạc Lâm từng dặn: Khi Ôn Phục cảnh giác với người ngoài, cậu sẽ như vậy. Thế nên thay vì xoa đầu cô chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cậu:
"Cậu ấy đối xử tốt với cậu như vậy nên sẽ không giận đâu."
Ôn Phục không nói gì.
Khi máy bay hạ cánh xuống Hàn Quốc lúc nửa đêm, cậu lại xin Stella cho mượn điện thoại. Từ khoảnh khắc ấy, mầm mống của lời nói dối kéo dài tám năm bắt đầu nhen nhóm.
Điện thoại của Phí Bạc Lâm vẫn trong tình trạng tắt máy.
Một nỗi bất an mơ hồ len lỏi vào trong lòng Ôn Phục
Cảm giác ấy kéo dài suốt một tuần sau đó. Stella hoàn tất việc bàn giao và thỏa thuận hợp tác với công ty Hàn Quốc rồi lên đường về nước. Ôn Phục và ba thực tập sinh khác chuyển vào ký túc xá do công ty sắp xếp, bắt đầu cuộc sống con thoi giữa phòng tập và căn hộ.
Không ngày nào cậu không gọi cho Phí Bạc Lâm. Dù gọi bao nhiêu lần, mượn máy của ai, đổi số thế nào thứ cậu nghe được vẫn chỉ là một câu trả lời máy móc, lạnh lùng từ tổng đài "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được".
Ôn Phục đếm đã tròn một tuần cậu không nói chuyện với Phí Bạc Lâm, đến cả giọng anh cũng không nghe thấy. Một tuần sao mà dài đằng đẵng, trước đây nghĩ cũng không dám nghĩ.
Vì không liên lạc được với Phí Bạc Lâm nên nỗi lo lắng của cậu càng ngày càng lớn khiến cậu lại thêm lặng lẽ và khép mình hơn. Chính điều đó đã biến cậu thành mục tiêu đầu tiên ở nơi nạn bắt nạt rất phổ biến này.
Bình luận