Chương 85: Buông tay
Editor: Sophie
Cả đêm gần như không chợp mắt.
Vừa tảng sáng Phí Bạc Lâm đã thức dậy, gói cây đàn ghita và cái chăn bông dày của Ôn Phục rồi gọi người vận chuyển quốc tế đến lấy. Sau đó anh mới bước ra ban công nhặt chiếc điện thoại mới mà Ôn Phục để lại từ tối qua.
Hộp điện thoại nằm ngoài ban công cả đêm vậy mà khi cầm lên anh vẫn cảm thấy như còn vương chút hơi ấm và cảm xúc háo hức của Ôn Phục lúc trao cho anh. Anh cẩn thận đặt hộp xuống sàn, lấy chiếc máy mới tinh ra. Khi bóc lớp nilon dán trên màn hình, ngón tay anh vô tình để lại nửa dấu vân tay trên mặt kính đen bóng.
Có lẽ đã quá lâu rồi anh không cầm trên tay một món đồ vừa mới vừa đắt như vậy. Anh giật mình rụt tay lại, vội dùng tay áo lau đi. Nhưng lau mãi cũng không sạch, để lại một vệt lem mờ trên màn hình.
Phí Bạc Lâm dựa vào ánh sáng le lói ngoài cửa sổ nhìn màn hình một lúc rồi quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Ôn Phục đang hé cửa dõi theo anh.
Biết rõ mình đã sai từ đêm qua, anh khẽ mỉm cười cố gắng dùng giọng trêu chọc để làm dịu bầu không khí:
"Điện thoại tốt lắm, cảm ơn em gái."
Ôn Phục vẫn không chịu tha thứ cũng chẳng để tâm đến nụ cười gượng gạo của anh. Thấy anh đã nhận món quà, cậu chỉ lặng lẽ quay vào phòng.
Chuyến bay đi Chiết Giang là mười hai giờ trưa. Ôn Phục ngồi xếp bằng trên giường lặng lẽ nhìn Phí Bạc Lâm xoay như chong chóng, gần như chuyển hết cả căn nhà vào hai chiếc vali sẽ theo cậu ra nước ngoài. Rõ ràng mọi thứ đã chuẩn bị từ đêm qua vậy mà sáng nay anh vẫn đi tới đi lui, luôn nghĩ cách nhét thêm chút đồ cho cậu.
Anh cứ mải miết hết việc nọ đến việc kia trông khác hẳn thường ngày, như thể chỉ muốn tự tìm việc cho mình làm để khỏi rảnh rỗi dù chỉ một giây.
Nhìn cảnh đó, Ôn Phục bỗng lên tiếng, câu đầu tiên cậu nói với anh từ tối qua đến giờ: "Em không muốn đi."
Bóng lưng bận rộn của Phí Bạc Lâm khựng lại. Rồi anh lại tiếp tục dọn dẹp như thể không nghe thấy, như thể chính anh cũng chẳng biết mình còn đang dọn cái gì nữa.
Ôn Phục lại lặp lại: "Em không muốn đi nữa."
Trời vẫn còn mờ sương, mặt trời chưa lên, ngoài khung cửa chỉ hắt vào một lớp sáng xanh nhạt. Chiếc máy sưởi dưới chân giường lặng lẽ tỏa hơi ấm. Trên bàn vẫn đặt chiếc đèn bàn cũ mà họ đã dùng từ những năm cấp ba.
Ôn Phục nói lần thứ ba, chậm rãi mà kiên quyết: "Anh Bạc Lâm, em không đi nữa."
Phí Bạc Lâm dừng lại những động tác luống cuống như con ruồi mất đầu, quay lại ngồi xổm trước giường kiên nhẫn hỏi: "Em biết chúng ta đã ký hợp đồng rồi đúng không?"
"Em biết."
"Biết chúng ta đã đồng ý với Stella rồi?"
"Biết ạ."
"Biết công ty đã mua vé máy bay cho em chưa?"
"Biết ạ."
Ôn Phục trả lời xong, ngẩng đầu hỏi lại: "Thế anh có biết em không muốn đi không?"
Bình luận