Chương 83: Hai lựa chọn
Editor: Sophie
Dây đàn guitar đứt một sợi, ngoài cửa sổ phơi chiếc chăn duy nhất trong nhà, trên lưng thì in dấu răng hằn máu đã đóng vảy.
Sáng hôm sau tỉnh dậy trong cơn choáng váng, Phí Bạc Lâm vắt óc suy nghĩ cũng không thể xâu chuỗi ba chuyện này lại với nhau.
Hỏi Ôn Phục, Ôn Phục nói đêm qua mình cũng say chẳng còn nhớ gì.
Thế là từng chuyện từng chuyện kỳ lạ này hoàn toàn trở thành những vụ án bí ẩn không lời giải trong căn nhà hai người đang sống.
Điều duy nhất Phí Bạc Lâm có thể chắc chắn là tửu lượng của mình. Cuối cùng anh cũng chịu thừa nhận thứ này hoàn toàn không tồn tại trong cơ thể mình.
Nếu có cơ hội anh nên xin lỗi Tạ Nhất Ninh, Tô Hạo Nhiên và hai lon bia đã uống cạn trong đêm chụp ảnh tốt nghiệp đó.
Uống một ly đã say không phải do Tạ Nhất Ninh và Tô Hạo Nhiên, càng không phải do bia rượu mà là lỗi của riêng anh, Phí Bạc Lâm.
Điều này khiến anh càng tò mò và nghi ngờ về hành vi của mình tối qua khi say. Nhưng lúc quay đầu hỏi Ôn Phục lại khăng khăng nói anh lúc đó hoàn toàn bình thường, không làm gì mất kiểm soát.
"Mọi phương diện đều bình thường à?" Phí Bạc Lâm hỏi.
Nghe thấy câu này động tác trên tay Ôn Phục khẽ khựng lại, sau đó cậu liếc nhìn xuống chân của Phí Bạc Lâm rồi mới trả lời: "Đều bình thường."
Lúc nói câu đó cậu đang dán băng cá nhân. Phí Bạc Lâm tiến lại cầm lấy ngón tay cậu quan sát.
Phần bụng ngón trỏ của Ôn Phục có một vết xước rất dài giống như vừa bị cứa đêm qua, có vài giọt máu rịn ra dưới da, bây giờ vết thương vẫn chưa lành để lại một vết rách nhỏ hơi hồng hồng.
Phí Bạc Lâm lập tức nghĩ đến sợi dây đàn bị đứt.
"Em làm đứt dây đàn à?" Anh vừa dán băng cá nhân cho Ôn Phục vừa hỏi.
Ôn Phục nhìn đôi mắt đang cụp xuống của anh rồi cùng anh nhìn vào vết thương của mình, lắc đầu nói: "Không nhớ."
Xem ra là say thật rồi, Phí Bạc Lâm nghĩ biết đâu tửu lượng của Ôn Phục còn tệ hơn cả anh.
Anh không khỏi nhắc nhở: "Sau này ra ngoài ăn cơm với người khác đừng tùy tiện uống rượu, nguy hiểm lắm."
Ôn Phục chỉ ừm một tiếng.
Xét từ "thành tích" đêm qua quả thật rất nguy hiểm.
Nhưng nếu bạn rượu không phải là Phí Bạc Lâm, Ôn Phục nghĩ chuyện này lại là một chuyện khác, cậu cảm thấy mình sẽ không rơi vào nguy hiểm nào khác ngoài Phí Bạc Lâm.
Nói rồi cậu lại cựa quậy trên ghế sofa.
"Làm sao thế?" Phí Bạc Lâm dán xong băng cá nhân, ngẩng mắt lên phát hiện Ôn Phục sáng nay cứ như mắc chứng tăng động không chịu ngồi im, "Dưới mông mọc gai à?"
Ôn Phục mím môi vốn định không trả lời. Nhưng khi đứng dậy rót nước, cậu lại lén sờ mông mình sau đó quay đầu buột miệng phản bác:
Bình luận