Chương 81: Khán giả duy nhất
Editor: Sophie
Sau khi rời khỏi trường quay, cả hai không nói với nhau câu nào suốt cả quãng đường.
Mấy lần Phí Bạc Lâm quay sang nhìn, Ôn Phục đều né tránh ánh mắt anh.
Trong lòng anh mơ hồ đoán được chút gì đó. Có lẽ sự khác thường của Ôn Phục có liên quan đến cuộc nói chuyện với Lôi Đới. Nhưng Ôn Phục không nói, thậm chí còn lảng tránh.
Phí Bạc Lâm nghĩ hẳn Lôi Đới đã đưa ra một điều kiện nào đó mà Ôn Phục không muốn chấp nhận. Và điều kiện này không liên quan đến tiền bạc, Ôn Phục không phải là người sẽ từ bỏ cơ hội vì tiền.
Anh không cố gắng ép Ôn Phục nói ra sự thật, chỉ bóng gió hỏi: "Tuần sau em có muốn đến nữa không?"
Ôn Phục lập tức lắc đầu: "Không đến nữa."
Phí Bạc Lâm hỏi: "Em không muốn ra mắt nữa sao?"
Ôn Phục im lặng.
Một lúc lâu sau, cậu mới nhỏ giọng đáp: "Không ra mắt thì không ra mắt."
Có chút hờn dỗi rồi.
Hờn dỗi với ai? Chắc chắn không phải với Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm cảm thấy cuộc nói chuyện vừa rồi trong văn phòng của Lôi Đới chắc chẳng mấy dễ chịu.
Họ vội vàng đến, chứng kiến cảnh chương trình kết thúc rồi lại vội vàng rời đi. Phí Bạc Lâm vốn muốn tìm một khách sạn để Ôn Phục nghỉ ngơi một đêm, nhưng khi anh tìm kiếm thông tin khách sạn, Ôn Phục cũng ghé vào nhìn giá rồi kéo Phí Bạc Lâm quay lại ga tàu hỏa để về nhà ngay trong đêm.
Khi đi ngang qua cổng tòa nhà trường quay, bụng Ôn Phục réo lên. Cả hai đã không ăn gì suốt một ngày.
Trên đường lớn lúc rạng sáng có rất nhiều xe đẩy bán đồ ăn đêm. Họ mua hai phần cơm rang giá bảy tệ rồi ngồi dựa vào bồn hoa để ăn.
Có đôi khi Phí Bạc Lâm nghĩ Ôn Phục là đứa trẻ hiểu chuyện nhất trên đời. Người cha đã để lạc Ôn Phục trên phố Nham Tân mới là người kém may mắn nhất.
Ôn Phục cũng có những sở thích bình thường như bao thiếu niên mười bảy mười tám tuổi khác: Thích ăn, thích vận động, thích chơi. Thế nhưng từ sau khi tốt nghiệp, nhìn thấy cuốn sổ chi tiêu của Phí Bạc Lâm, cậu chưa một lần mở miệng xin tiền.
Vài tháng sống ở Cẩm Thành, mọi chi tiêu của cậu đều tự động quy đổi thành công sức lao động của anh: Một ổ bánh mì chà bông tương đương mười phút chạy xe giao hàng, một khoản học phí bằng tiền một buổi dạy kèm buổi tối.
Ôn Phục không còn mở lời xin Phí Bạc Lâm mua đồ ăn vặt hay kem nữa. Ngay cả trong những ngày hè nóng nhất, cậu cũng phải đợi Phí Bạc Lâm ở nhà mới dám bật chiếc điều hòa duy nhất trong phòng.
Trước những khách sạn 300 tệ một đêm xung quanh trường quay trong trung tâm thành phố, Ôn Phục cảm thấy nằm giường cứng trên tàu hỏa cũng rất tốt. Ngủ một giấc là có thể về đến nhà.
Có những lúc Phí Bạc Lâm lại ích kỷ mà thầm cảm ơn người cha kia: Nếu không phải ông ta để lạc mất Ôn Phục thì làm sao đến lượt anh nhặt được cậu. Chỉ tiếc là anh không thể đưa cậu về Nhung Châu từ khi mới bốn tuổi, để Ôn Phục khỏi phải trải qua hơn mười năm vất vả rồi mới đến bên anh.
Bình luận