🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 80: Điều khoản hợp đồng

Editor: Sophie

Chương trình đã phát sóng trực tiếp tập bán kết. Ôn Phục giành được vị trí hạng nhất với một ca khúc do chính cậu sáng tác.

Thời gian của cuộc thi rất gấp rút, mỗi tuần ghi hình một lần. Sau khi ghi hình xong vào buổi tối, Ôn Phục lại vội vã quay về để đi học. 

Vừa tắt sóng, cậu đã lập tức mang theo cây đàn guitar,cùng Phí Bạc Lâm ngồi suốt một ngày một đêm trên chuyến tàu hỏa để về trường

Khi tàu đến ga là 5 giờ sáng, Cẩm Thành đang đổ mưa lớn.

Phí Bạc Lâm gọi xe qua ứng dụng nhưng không được, mà quanh ga cũng chẳng có một bóng người. Anh đeo chiếc ba lô lớn trên lưng, bên trong chứa đầy đồ vệ sinh cá nhân và quần áo của hai người. Ôn Phục thì đeo chiếc đàn ghi-ta cũ, hai người ngơ ngác đứng đối diện nhau ở cổng ga mà chẳng biết phải làm gì tiếp theo.

Đang lúc Phí Bạc Lâm chẳng tìm ra cách về nhà, Ôn Phục bỗng kéo nhẹ tay áo anh.

Anh nhìn theo hướng cậu chỉ, thấy bên kia đường có một quán ăn sáng vừa mở cửa.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, đã không thể về ngay vậy thì đi ăn sáng trước đã.

Phí Bạc Lâm vừa định đưa ba lô lên che mưa cho cả hai thì Ôn Phục lại ra hiệu dùng cây đàn ghita của mình.

Túi đựng đàn làm bằng vải nylon chống thấm nước, là món đồ mà Ôn Phục đã dành dụm tiền tiêu vặt sau khi tốt nghiệp để mua. Dù là đối với cây đàn hay với túi và hộp đàn, cậu đều nâng niu như báu vật.

Phí Bạc Lâm hỏi: "Em nỡ để cái túi bị ướt sao?"

Ôn Phục lắc đầu đáp lời: "Không nỡ để anh Bạc Lâm bị ướt."

Chiếc ba lô của Phí Bạc Lâm chỉ đủ che cho một người. Nếu thực sự dùng nó, chắc chắn sẽ che hết lên đầu Ôn Phục.

Hai người vừa chạy vừa dùng đàn ghita che đầu, băng qua cơn mưa lớn của mùa đông để lao về phía quán ăn sáng.

Họ đã ngồi trên tàu suốt 14 tiếng, dọc đường chỉ ăn một hộp mì gói. Lúc này bụng đói cồn cào, mà mùa đông Cẩm Thành thì vừa ẩm vừa lạnh. Quán ăn vừa hấp một xửng bánh bao, họ ngồi xuống ăn liền ba xửng mới chịu buông đũa, cảm thấy cơ thể ấm áp hơn đôi chút.

Ăn sáng xong đã là 6 giờ sáng. Trời vẫn chưa có dấu hiệu sáng lên. May mắn là đường phố bắt đầu có nhiều taxi hơn, chuyến xe buýt đầu tiên cũng đã chạy.

Trải qua chặng xe buýt rồi tàu điện ngầm hai người mới về đến nhà. Mệt đến mức mí mắt sắp sập xuống, họ vội vàng tắm nước nóng cùng nhau. Ôn Phục nằm gối đầu lên đùi để Phí Bạc Lâm sấy tóc, vừa sấy vừa thiếp đi.

Khi tỉnh dậy đã là 2 giờ chiều. Trên người Ôn Phục phủ một lớp chăn mỏng, bên ngoài lại còn đắp thêm cả chăn bông, Phí Bạc Lâm thì vòng tay ôm chặt lấy cậu.

"Đói không?" Thấy Ôn Phục mở mắt, phản ứng đầu tiên của Phí Bạc Lâm là cúi đầu ngửi ngửi tóc cậu, sau khi xác nhận tóc Ôn Phục không còn mùi của khoang tàu hỏa nữa, anh mới yên tâm nói, "Anh đi nấu chút gì đó ăn nhé."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...