🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: Đợi đến kỳ nghỉ đông rồi về

Editor: Sophie

Phí Bạc Lâm cuối cùng cũng quay người lại.

Anh nâng cằm Ôn Phục, thấy toàn bộ khuôn mặt cậu đều dính đầy máu, chỉ còn hai vệt nước mắt trong veo rơi thẳng từ khóe mắt xuống.

Phí Bạc Lâm thoạt đầu giật mình, sau đó mới hiểu ra đó là do Ôn Phục tự lấy tay dính máu quẹt khắp mặt. Anh không nhịn được cười khẽ, lấy khăn giấy ra lau mặt cho Ôn Phục: "Sao lại biến thành mèo hoa rồi."

Ôn Phục mặc cho anh lau. Đợi lau xong vệt máu, Phí Bạc Lâm lại đổi tờ giấy khác, kẹp mũi cậu.

Ôn Phục liếc Phí Bạc Lâm, nhắm mắt lại xì một hơi thật mạnh.

Phí Bạc Lâm vừa cười vừa giả bộ ghét bỏ, lau mũi cho Ôn Phục: "Bị người ta bắt nạt rồi còn bắt anh hầu hạ, anh cũng thấy tội nghiệp cho bản thân mình."

Ôn Phục tưởng thật, mắt đỏ hoe trừng mắt nhìn anh.

"Được rồi," Phí Bạc Lâm khoác vai Ôn Phục đi về nhà, giọng anh bình thản, dường như thái độ của anh đối với chuyện xảy ra vào ngày thi đại học đó đã không còn dữ dội nữa, "Anh cũng ghét họ, Tiểu Phục. Nhưng chỉ ghét thôi thì không có tác dụng. Chỉ khi nào con người ta trở nên mạnh hơn, cảm xúc mới có trọng lượng. Nếu không niềm vui, nỗi buồn, tức giận của em trong mắt người khác chỉ là một cục bông nhẹ hều."

Ôn Phục chạm vào túi, sờ mấy nghìn tệ kiếm được từ việc uống rượu, tâm trạng đã bình tĩnh hơn một chút, cúi đầu nhìn đường: "Vậy làm thế nào mới trở nên mạnh hơn?"

"Cố gắng." Phí Bạc Lâm nói, "Cố gắng hết sức. Một ngày không đủ thì dùng một năm. Một năm không đủ thì dùng mười năm. Chỉ cần một người đủ nỗ lực thì sẽ càng ngày càng mạnh hơn."

Ôn Phục ngẩng đầu nhìn anh: "Thật không ạ?"

Phí Bạc Lâm nhìn thẳng vào mắt cậu một lúc, nói: "Bước đầu tiên của nỗ lực, chính là tin tưởng vào bản thân mình."

"Đương nhiên là em tin tưởng vào bản thân mình." Ôn Phục nhìn con đường phía trước, khẽ nói, "Em cũng sẽ trở nên mạnh hơn. Sau khi mạnh hơn..."

Giọng của cậu nhỏ dần, nói một cách mơ hồ.

Phí Bạc Lâm khẽ cúi người: "Gì cơ? Mạnh rồi thì em muốn làm gì?"

Ôn Phục nói: "Rải tro cốt của bọn họ."

"..." Phí Bạc Lâm im lặng một giây, "Không được."

"Tại sao?"

"Có thể phạm pháp."

"..."

Ôn Phục thở dài: "Ước gì có Ryuk thì tốt."

Phí Bạc Lâm lại hỏi: "Cái gì?"

Ôn Phục nhìn anh bằng ánh mắt như trẻ con ngắm đồ cổ, giọng nói mang vẻ hận không thể rèn sắt thành thép: "Không có gì."

Rạng sáng mới về đến nhà, Ôn Phục hiếm khi không đi theo Phí Bạc Lâm để tắm cùng. Cậu tự mình ngồi trước bàn học trong phòng, dùng một cây bút dạ đen nguệch ngoạc vẽ.

Phí Bạc Lâm cũng lười quản cậu, chỉ nghĩ đêm nay cậu bị kích thích nên bùng nổ cảm hứng sáng tạo. Anh tự cầm quần áo và khăn đi tắm trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...