🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 78: Thách rượu

Editor: Sophie

Ôn Phục vừa chạy vừa bổ nhào vào lòng Phí Bạc Lâm. Đầu óc Phí Bạc Lâm chưa kịp phản ứng nhưng hai tay đã dang ra ôm chặt lấy Ôn Phục, giấu cậu sau lưng mình.

Phó Đồng thở hổn hển đuổi tới, phanh gấp trước mặt Phí Bạc Lâm, khom người chống tay lên gối. Mỗi câu phải ngắt ra ba lần mới thở xong: "Cái... cái đó... bạn Ôn... Phục..."

Ôn Phục mặt vẫn bình thản, nhịp thở đều đặn. Chỉ tròn mắt không nói gì, nắm chặt tay Phí Bạc Lâm, không ngừng trốn ra sau lưng anh.

Thấy cậu sợ hãi như vậy, Phí Bạc Lâm đinh ninh rằng Ôn Phục đã bị đe dọa hoặc bị bắt nạt. Không nói hai lời, anh tiến lên nửa bước, giơ tay chắn trước mặt Ôn Phục, nhìn Phó Đồng vẫn đang thở dốc với vẻ mặt không mấy thiện cảm.

Phó Đồng thở dốc mất liền ba phút.

Sau khi lấy lại hơi, Phó Đồng mở miệng. Giọng cậu ta khô khốc và khản đặc, run rẩy đưa bức thư tình nhăn nhúm ra: "Hy vọng cậu... có thể suy nghĩ lại."

Ôn Phục trốn hẳn ra sau lưng Phí Bạc Lâm.

Phí Bạc Lâm mơ hồ cảm thấy có điều gì đó không đúng, cộng thêm phản ứng kỳ lạ của Ôn Phục, anh buông lỏng một nửa cảnh giác, đưa tay ra định nhận phong thư từ tay Phó Đồng.

Phó Đồng biết anh là ai. Bất cứ học sinh nào của lớp chuyên Hán Dương khóa đó đều biết Phí Bạc Lâm.

Thế là Phó Đồng đưa thư cho anh, giây phút trao thư lại do dự một chút: "Cậu... thật sự là anh trai cậu ấy à?"

Phí Bạc Lâm quay lại nhìn Ôn Phục, Ôn Phục không đáp, chỉ thò đầu ra với vẻ mặt bực bội xem lẫn chút chán ghét trừng mắt nhìn Phó Đồng.

Phí Bạc Lâm hỏi nhỏ: "Cậu ta là ai vậy?"

Ôn Phục nói: "Baka."

Phí Bạc Lâm lập tức hiểu ra.

Anh nhìn lá thư nhàu nát trên tay, nhướng mắt lên, nhướng mắt ra hiệu để hỏi Phó Đồng lá thư này có ý nghĩa gì.

Phó Đồng không trực tiếp trả lời, chỉ tay về phía Ôn Phục hỏi Phí Bạc Lâm: "Anh có thể giúp tôi đưa lá thư này cho cậu ấy được không? Ít nhất thì để cậu ấy đọc một lần."

Phí Bạc Lâm lật lá thư qua lại trên ngón tay, sau khi xem cả mặt trước mặt say, anh gật đầu.

Phó Đồng nói: "Cảm ơn."

Sau đó, bước ba bước ngoái đầu một lần.

Đợi đến khi cậu ta đi xa, Phí Bạc Lâm mới nói: "Người ta đi rồi, đừng trốn nữa."

Ôn Phục chui ra từ sau lưng anh, ngó trái ngó phải như dò thám, thấy đúng là không có ai cậu mới sầm mặt đi tới lấy mũ bảo hiểm ở yên sau xe điện.

Lấy mũ xong cậu cũng không còn giở thói nhõng nhẽo đòi Phí Bạc Lâm đội hộ như trước. Ôn Phục tự mình cài quai mũ rồi ôm cặp sách vào lòng, im lặng đợi Phí Bạc Lâm lên xe.

Phí Bạc Lâm nhìn là biết ngay, Ôn Phục đang khó chịu vì anh nhận thư của Phó Đồng. Anh không hỏi thêm gì, tập trung giao nốt hai đơn hàng cuối cùng rồi lái xe đến chợ gần nhà. Trước khi xuống xe, anh không quên dặn dò Ôn Phục: "Ngồi trên xe đừng đi đâu, anh sẽ quay lại ngay."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...