Chương 77: Tỏ tình
Editor: Sophie
Ngày hôm nay cả hai đều mệt rã rời. Lần đầu theo Phí Bạc Lâm ra ngoài chạy giao hàng, miệng thì bảo "không sao", nhưng vừa về đến nhà Ôn Phục đã tu liền ba cốc nước lọc, cảm giác như trong tóc toàn là bụi đường.
Không cần Phí Bạc Lâm thúc giục, cậu đã tự giác chạy vào nhà tắm kì cọ sạch sẽ từ đầu đến chân.
Ăn cơm xong, Phí Bạc Lâm mệt mỏi nằm dài trên ghế sofa: "A...."
Ôn Phục mệt mỏi nằm lên người Phí Bạc Lâm: "A..."
Cả hai mệt đến mức đầu óc trống rỗng, không muốn nói một lời nào.
Phí Bạc Lâm chớp mắt. Anh vừa ăn cơm xong, cả người lâng lâng, theo thói quen đưa tay sờ đầu Ôn Phục đang gối lên eo mình, vừa xoa vừa hỏi: "Lần sau còn muốn đi theo nữa không?"
Đi theo anh một ngày, nếm thử mùi vị của việc giao hàng rồi, sau này chắc chắn sẽ không đòi quấn lấy anh nữa.
Ôn Phục cũng chớp mắt nhìn lên trần nhà màu trắng. Cậu từ từ suy ngẫm lời nói của Phí Bạc Lâm, rồi gật đầu: "Muốn."
Phí Bạc Lâm cúi xuống nhìn cậu, sắc mặt khó tả: "Không mệt à?"
Ôn Phục không chút do dự thừa nhận: "Mệt."
Cậu ngừng một chút, rồi nói: "Nhưng một mình anh còn mệt hơn."
Phí Bạc Lâm im lặng.
Ôn Phục thẳng thừng vạch trần anh: "Anh lừa em."
Còn định để cậu tưởng trước giờ anh chạy giao hàng nhàn lắm. Không cho ra ngoài rèn luyện thì tính biến người ta thành mèo cảnh chắc?
Phí Bạc Lâm: "..."
Phí Bạc Lâm trở mình, hất Ôn Phục rơi phịch xuống đất.
Ôn Phục bị hất xuống ngồi bệt dưới đất, ngây người hai giây, rồi quay đầu liếc nhìn bóng lưng Phí Bạc Lâm, lười chấp nhặt với người lớn đang giận dỗi.
Cậu hừ một tiếng, tự mình đứng dậy thu dọn bát đũa mang vào bếp.
Chủ nhật Ôn Phục phải đến Học viện âm nhạc nghe giảng. Phí Bạc Lâm không đuổi cậu đi được. Mỗi lần anh bảo cậu đến trường là cậu lại im lặng, mặc quần đùi và áo ba lỗ cũ lượn lờ quanh Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm hỏi: "Không đi học à?"
Ôn Phục cãi lại: "Vốn cũng không phải tiết của em."
Là Phí Bạc Lâm bắt cậu phải qua bên cạnh nghe giảng ké.
Nói đến đây, cậu lại càng hăng: "Cuối tuần mọi người trong trường em đều nghỉ, chỉ có mỗi em phải đi học."
Phí Bạc Lâm khoanh tay nhìn cậu, thấy cậu lại muốn bị dạy dỗ rồi: "Vậy em muốn làm gì?"
Ôn Phục hùng hồn: "Em muốn đi giao hàng với anh Bạc Lâm."
Phí Bạc Lâm cười lạnh: "Được thôi, đi."
Xuống lầu, đội mũ bảo hiểm. Phí Bạc Lâm bảo Ôn Phục ngồi vững ở ghế sau rồi phóng thẳng đến cổng Học viện Âm nhạc Tứ Xuyên.
Bình luận