🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 76: Công việc bán thời gian của Ôn Phục

Editor: Sophie

Ngày hôm sau là thứ Bảy, dù không phải đi dạy gia sư nhưng Phí Bạc Lâm vẫn phải ra ngoài chạy giao hàng.

Thông thường, đồng nghiệp sẽ đem xe điện dùng chung đặt ở chỗ hẹn, khoảng 7 rưỡi thì Phí Bạc Lâm đi lấy.

Thế nhưng đêm qua anh ngủ muộn, sáng vừa mở mắt đã là 8 rưỡi.

Đây là một trong những lần hiếm hoi đồng hồ sinh học của Phí Bạc Lâm trật nhịp.

Anh vội cầm điện thoại, thấy đối phương từ 7 giờ đã gửi ảnh vị trí xe cho mình. Bắt đầu từ 8 giờ, vì anh không bật ứng dụng, trạm trưởng của trạm giao hàng đã gọi liền một lúc hơn chục cuộc điện thoại cho anh.

Ôn Phục cuộn tròn rúc vào lòng Phí Bạc Lâm, ngủ đến mức gối cũng bị hất sang một bên. Cậu tựa đầu vào ngực anh, mái tóc rối bời che khuất vầng trán và đôi mắt; gần như cả gương mặt đều vùi trong người anh, chỉ còn lộ ra chóp mũi và đôi môi.

Phí Bạc Lâm khẽ vén chăn, nhẹ nhàng xuống giường, đi vào nhà vệ sinh đóng cửa lại. Vừa rửa mặt, anh vừa gọi điện xin lỗi trạm trưởng.

May mắn trạm trưởng thấy anh là người mới, không mắng mỏ gì, chỉ bảo anh nhanh chóng bật ứng dụng để nhận đơn rồi dặn thêm một câu "sau này đừng thế nữa" xong cúp máy.

Phí Bạc Lâm nhanh chóng dọn dẹp. Anh còn muốn vào bếp luộc hai quả trứng cho Ôn Phục. Vừa mở cửa nhà vệ sinh đã thấy Ôn Phục đứng trước mặt với đôi mắt lim dim mơ màng nhìn anh.

"Mắt còn chưa mở mà đã chạy ra đây." Bạc Lâm ngoài miệng trách, nhưng lại đưa bàn tay còn đọng nước chùi mắt cho cậu, "Không ngủ nữa à?"

Ôn Phục lắc đầu.

Tối qua Phí Bạc Lâm về nhà còn giặt quần áo và tắm rửa, bận rộn đến khuya mới đi ngủ. Ôn Phục ngáp ngắn ngáp dài dính lấy anh, nhất quyết đợi đến 2 giờ rưỡi sáng mới cùng anh lên giường.

Thời gian này hai người ngủ nhiều nhất cũng chỉ được 6 tiếng. Tiết học của Ôn Phục là vào buổi chiều, thực ra cậu có thể ngủ thêm một giấc trưa nữa.

"Không ngủ nữa." Ôn Phục ngáp một cái, "Em đi giao hàng với anh Bạc Lâm."

Bạc Lâm tưởng cậu nói đùa: "Không đi học sao?"

"Thầy giáo bận việc gia đình." Ôn Phục nói, "Hôm nay nghỉ."

Để chứng minh, Ôn Phục vừa nói vừa lục tìm điện thoại, sờ soạng khắp người mà không thấy. Phí Bạc Lâm nhắc nhở: "Quần không có túi."

"... À."

Ôn Phục dừng tay, lại mơ mơ màng màng đi vào phòng khách.

Phí Bạc Lâm khoanh tay nói: "Điện thoại và cặp sách đều ở trong phòng."

Cậu lại quay người, loạng choạng đi về phòng ngủ như mộng du.

Bạc Lâm chỉ biết lắc đầu, đi vào bếp luộc trứng.

Anh đặt nồi lên bếp, đổ nước vào, rồi cũng vào phòng thay quần áo.

Vừa bước vào cửa, anh đã thấy nửa người Ôn Phục nằm trên giường, hai chân vẫn ngoan cố chống trên mặt đất. Cả người cứ thế nửa nằm nửa đứng ngủ thiếp đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...