Chương 73: Hiện thực và ước mơ
Editor: Sophie
Vừa dứt lời, trong nhà tắm vang lên một tiếng "Ọc" rất to.
Bụng của Ôn Phục đang réo lên.
Phí Bạc Lâm nhìn Ôn Phục.
Ôn Phục ngẩng đầu nhìn Phí Bạc Lâm.
Phí Bạc Lâm xoa xoa cái bụng lép kẹp của Ôn Phục.
"Đói rồi à?" Anh hỏi.
Ôn Phục gật đầu, nghĩ một lát rồi lại lắc đầu: "Anh Bạc Lâm không đói thì em cũng không đói."
Bây giờ là bốn giờ sáng. Hôm nay Phí Bạc Lâm chẳng vui vẻ gì, nếu để anh đang buồn mà vẫn phải gắng gượng dậy nấu cơm cho mình vào lúc bốn giờ sáng, Ôn Phục có muốn ăn cũng nuốt không trôi.
Phí Bạc Lâm nhanh chóng xả sạch tóc và tắm cho cậu, cầm khăn quấn quanh người Ôn Phục: "Mặc quần áo vào rồi ra bếp đun nước đi, anh cũng ăn một chút."
Bốn giờ rưỡi, hai người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ trong phòng khách, cắm cúi ăn hoành thánh.
Hoành thánh là do Phí Bạc Lâm đã gói sẵn từ tối hôm trước, là nhân thịt bò mà Ôn Phục thích nhất. Phí Bạc Lâm vốn định sau khi thi xong sẽ nấu hoành thánh đợi Ôn Phục về, không ngờ bữa ăn này phải đến tận rạng sáng ngày hôm sau mới được ăn.
Chừng hai chục cái hoành thánh, Ôn Phục húp xì xụp vài phút là sạch, đến cả nước cũng không còn.
Ăn xong, cậu ngoan ngoãn ngồi bên bàn, nhìn Phí Bạc Lâm từ từ ăn.
Phí Bạc Lâm ăn một lúc, đột nhiên mở lời: "Không hỏi anh hôm nay làm sao à?"
Ôn Phục nói: "Không hỏi."
Hỏi rồi Phí Bạc Lâm sẽ phải kể lại những chuyện đã xảy ra, kể một lần sẽ đau lòng thêm một lần. Cậu không muốn Phí Bạc Lâm đau lòng.
Đợi đến khi Phí Bạc Lâm muốn nói, chính là lúc vết thương đã đóng vảy, bóc ra cũng không còn đau nữa.
Cậu và Phí Bạc Lâm còn rất nhiều thời gian, có thể ngồi ăn rất nhiều bữa tối bên nhau, không nhất thiết phải biết tất cả mọi chuyện ngay trong bữa ăn này.
Phí Bạc Lâm đặt thìa xuống, chậm rãi nói với cậu: "E là chúng ta không thể học chung một trường đại học rồi."
Ôn Phục sững sờ.
Phản ứng đầu tiên của cậu là: Chắc Phí Bạc Lâm thi quá tốt, còn mình thì không theo kịp.
Nhưng Ôn Phục tự thấy lần này mình làm bài cũng không tệ. Ngoại trừ môn tiếng Anh vì căng thẳng nên không thể tập trung, những môn khác, kể cả Ngữ văn vốn khó nhất cậu cũng giữ vững phong độ 110–120 điểm như thường.
Dù Phí Bạc Lâm có đi Bắc Kinh, vào Thanh Hoa, thì với số điểm mà Ôn Phục tự ước lượng, chỉ cần không phải ngành học top đầu thì cậu vẫn có cơ hội để vào được.
Khoảng cách giữa cậu và Phí Bạc Lâm chỉ là hơn mười điểm Ngữ văn. Phí Bạc Lâm không phải là người chỉ học Thanh Hoa. Hai người có thể nhường nhịn nhau, hơn mười điểm đó hoàn toàn không đủ để chia cắt họ ở hai trường khác nhau.
Bình luận