Chương 71: Nứt vỡ
Editor: Sophie
Ngày 5 tháng 6, toàn thành phố công bố số báo danh và phòng thi của thí sinh. Phí Bạc Lâm được sắp xếp thi ở tầng 1 trong tòa nhà Dạy học Ngũ Giác của trường. Phòng thi của anh cũng chính là căn phòng gần cổng trường nhất.
Oái oăm thay, Ôn Phục lại bị phân về điểm thi tại Trường số 3, cách xa tận nửa thành phố. Đến ngày thi, cậu chỉ có thể đi bằng xe buýt của trường, sáng đưa đến địa điểm rồi chờ đến khi thi xong mới được xe đón về.
Ngày 7, trời bất chợt đổ mưa, cả thành phố nhờ đó mà trở nên mát mẻ hơn.
Sáng hôm sau, đúng 8 rưỡi, chiếc xe buýt công cộng được tạm thời trưng dụng làm xe đưa đón học sinh đã dừng trước cổng trường.
Trước khi ra khỏi nhà, Phí Bạc Lâm đã cẩn thận chuẩn bị cho Ôn Phục hai hộp sữa, một suất cơm hộp, một quả táo cùng một chai nước. Nghĩ ngợi một lúc, anh lại vào tủ thuốc của gia đình lấy thêm một lọ thuốc chống say xe.
Sắp xếp xong đồ ăn và thuốc, anh tỉ mỉ kiểm tra lại hộp bút và túi tài liệu của Ôn Phục, tiện tay nhét thêm 100 tệ vào hộp bút của cậu. Đảm bảo mọi thứ đều chu toàn, anh mới đích thân đưa Ôn Phục lên xe buýt.
"Thi xong nhớ về nhà ăn cơm, đừng la cà trên đường cũng đừng ăn lung tung."
Ôn Phục đeo chiếc cặp sạch sẽ do Phí Bạc Lâm vừa giặt, gật đầu: "Dạ."
Vừa dứt lời, cậu leo lên xe, nhanh chóng tìm một chỗ gần cửa sổ rồi thò đầu ra nhìn anh.
Chiếc xe lăn bánh, Ôn Phục vẫy tay tạm biệt Phí Bạc Lâm.
Anh nói: "Lên xe rồi thì tháo cặp ra kẻo nặng."
Ôn Phục tháo cặp rồi lại vẫy tay với anh.
Anh mỉm cười, vẫy tay lại: "Đừng thò đầu ra ngoài nữa!"
"Vâng!"
Chú mèo nhỏ lập tức rụt đầu vào trong xe.
Chiếc xe buýt đi xa dần, điện thoại trong túi Phí Bạc Lâm đột ngột reo lên. Anh cúi đầu nhìn, lại là một cuộc gọi từ nước ngoài.
Nửa năm nay, anh không biết đã cúp bao nhiêu cuộc gọi từ nước ngoài rồi. Sau khi chặn số điện thoại vừa gọi đến, Phí Bạc Lâm tiện thể tắt nguồn điện thoại rồi mới quay người đi vào trường.
Ngày thi đầu tiên diễn ra rất suôn sẻ. Sau khi thi xong môn Toán vào buổi chiều, Phí Bạc Lâm ước chừng được số điểm của mình. Độ khó của đề và phong độ làm bài của anh đều khá ổn định. Nhìn phản ứng của Ôn Phục sau khi về nhà, có vẻ cậu cũng làm bài khá tốt.
Ngày thứ hai, anh vẫn bỏ hộp cơm đã chuẩn bị từ trước vào cặp của Ôn Phục, tiễn cậu lên xe rồi mới đi vào phòng thi tổ hợp Khoa học Tự nhiên.
Mười một rưỡi chuông reo. Phí Bạc Lâm thu dọn thẻ dự thi và bút, thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ còn lại một môn tiếng Anh. Chỉ cần giữ vững phong đổ, điểm số trên 140 là hoàn toàn có thể.
Thi xong, thời học sinh cấp ba cũng kết thúc.
Anh thậm chí đã bắt đầu nghĩ đến việc hai người sẽ đón sinh nhật tuổi 18 của Ôn Phục như thế nào, thuê một căn nhà ra sao, trong khoảng bao nhiêu tiền.
Bình luận